Thủ Thuật Hướng dẫn Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? Mới Nhất

You đang tìm kiếm từ khóa Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? được Cập Nhật vào lúc : 2022-04-24 20:23:13 . Với phương châm chia sẻ Bí kíp Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết Mới Nhất. Nếu sau khi đọc Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

382

1. Đoạn trích nằm ở vị trí phần mở đầu của tác phẩm- có vai trò dẫn nhập, tạo không khí cho tác phẩm. Đồng thời, qua việc trình làng hai cây phong do thầy Đuysen trồng- tác giả đã khôn khéo gợi ra nhân vật chính cũng như chủ đề tác phẩm.

Nội dung chính

  • II/ Luyện tập:
  • Suy nghĩ của em về hình tượng hai cây phong trong đoạn trích hai cây phong
  • II/ Luyện tập:
  • Suy nghĩ của em về hình tượng hai cây phong trong đoạn trích hai cây phong

2. Văn bản miêu tả vẻ đẹp rất sinh động của hai cây phong từ cảm nhận đầy rung động và nghệ sĩ của người kể chuyện- người đã để lại tuổi trẻ của tớ bên gốc cây phong.

3. Nghệ thuật: cái nhìn hội họa, nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp nhân hóa, những liên tưởng táo bạo và đầy chất thơ.

II/ Luyện tập:

1. Người kể chuyện miêu tả hai cây phong từ thời hạn quá khứ hay hiện tại? ý nghĩa nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp của cách miêu tả này là gì?

– Người kể chuyện miêu tả hai cây phong từ điểm nhìn của thời hạn hiện tại: nhiều năm đã trôi qua, cho tới tận ngày này…đồng thời cũng miêu tả từ điểm nhìn của thời hạn quá khứ: thuở ấy, năm học ở đầu cuối, trước lúc khởi đầu nghỉ hè.Trong cảm nhận của tôi, hình ảnh hai cây phong vẫn đẹp tươi nguyên vẹn mặc kệ mọi thay đổi, nó vẫn mãi thuộc về một toàn thế giới đẹp tươi, nó trở thành một phần đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc sống người họa sỹ.

2. Những điểm lưu ý gì của hai cây phong khiến người kể chuyện luôn nhớ và mong ước được trở về bên nó để lắng nghe tiếng lá reo cho tới lúc say sưa ngây ngất?

– Đây là vướng mắc mở, ngay khắp cơ thể kể chuyện cũng cảm thấy không biết lý giải ra sao, tuy nhiên về cơ bản, hai cây phong hiện lên qua hai vẻ đẹp chính : chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu, hai cây phong trên đồi cao, khi bọn trẻ trèo lên đó, một toàn thế giới đẹp tươi vô ngần …à hai cây phong đó đó là hiện thân cho những gì đẹp tươi nhất của tuổi thơ: bí hiểm, tràn trề rung động tinh xảo, khát khao…..

Suy nghĩ của em về hình tượng hai cây phong trong đoạn trích hai cây phong

Truyện ngắn Người thầy thứ nhất của nhà văn Ai-ma-tốp đã đưa toàn bộ chúng ta về với làng nhỏ Ku-ku-rêu của nước cộng hoà Cư-rơ-gư-xtan thuộc Liên-Xô (cũ). Câu chuyện về người chiến sỹ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen – người thầy thứ nhất đã trồng hai cây phong nhỏ cùng cô nàng An-tư-nai thuở trước. Để bốn chục năm tiếp theo, cô nàng đã là một viện sĩ nổi tiếng, còn Hai cây phong đang trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức làng quê của biết bao thế hệ dân làng Ku-ku-rêu.

Kỷ niệm gắn bó với hai cây phong được kể lại theo hai mạch dẫn đường vào nhau: mạch dẫn chuyện trực tiếp của nhân vật “tôi” – một hoạ sĩ đã lớn lên từ chính mảnh đất nền trống này và mạch kỷ niệm của toàn bộ một thế hệ “chúng tôi”. Ký ức thật đậm nét của tuổi thơ đã làm cho những người dân hoạ sĩ – nhân vật “tôi” đã tái hiện lại thật đẹp và xúc động hình ảnh hai cây phong – hình tượng của quê nhà, một mảnh hồn làng sống động.

Bắt đầu của những ký ức về làng quê là lời dẫn chuyện đưa người đọc trở về một nơi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng, có những khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống . Ku-ku-rêu đã hiện ra với toàn bộ vẻ hoang sơ của vạn vật thiên nhiên với thung lũng, thảo nguyên, rặng núi. Hai cây phong không phải là món quà của tự nhiên nhưng đã từ rất mất thời hạn, những đứa trẻ đã biết chúng từ thuở khởi đầu biết mình. Để cũng rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đang trở thành của riêng làng Ku-ku-rêu: “chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi”, trở thành mốc khuynh hướng cho mọi người tìm tới. Riêng riêng với “tôi”, “mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa trải qua thảo nguyên về làng, tôi đều coi bổn phận thứ nhất là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy”. Anh đã dành tình cảm đặc biệt quan trọng với hai cây phong như với những người dân bạn, nhìn bằng cặp mắt chan chứa tình cảm yêu thương, nên dù khó nhìn đến mấy, anh bao giờ cũng cảm biết được chúng, lúc nào thì cũng nhìn rõ . Hai cây phong đang trở thành một phần tâm hồn của anh, chi phối cả nụ cười, nỗi buồn của người hoạ sĩ.

Bằng tình yêu ấy, anh đã tạo ra một bức tranh thật sinh động, đẹp tươi. Một bức tranh ngân nga cả những giai điệu “tiếng lá reo cho tới lúc say sưa ngây ngất”. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong đẹp như một bài thơ về một loài cây “có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu”. Có lẽ chính tình yêu quê nhà của người hoạ sĩ đã mang đến cảm hứng choáng ngợp say sưa ấy: “Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc rất khác nhau. Có khi tưởng như một làn sóng thủy triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển qua lá cành như một đốm lửa vô hình dung, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào”. Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong ấy vẫn như một con người bền chắc kiên cường đối chọi với sức mạnh tàn phá của bão dông, “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực”. Cảm nhận của tuổi thơ đã được người họa sỹ ấy trân trọng gìn giữ, trong cả những lúc mày mò ra điều bí hiểm về hai cây phong bằng những lý giải đúng chuẩn khoa học thì : “việc mày mò ra chân lí giản đơn ấy vẫn không làm tôi vỡ mộng xưa, không làm tôi bỏ mất cách cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến tận ngày này”. Bởi lẽ cây phong ấy đã gắn với cả thuở nào tươi đẹp: “Tuổi trẻ của tôi đã để lại nơi ấy, cạnh bên chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thần xanh…”. Hình ảnh thời ấu thơ đã tạo thành không khí cổ tích rất riêng, phải chăng chính từ tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong, đã làm cậu bé năm xưa lớn lên trở thành họa sỹ với mong ước vẽ lại linh hồn nồng thắm của làng quê?

Hai cây phong ấy còn là một kỷ niệm chung của chúng tôi – bọn con trai tinh nghịch ở làng Ku-ku-rêu, những người dân bạn cùng trang lứa của người họa sỹ. Đó là toàn bộ những ngày tháng được vui chơi, chạy nhảy giữa núi đồi to lớn , trong bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền của hai cây phong. Đẹp làm thế nào khoảnh khắc những cậu bé ấy được thổi lên rất cao từ những cành cao ngất, cao đến ngang tầm chim bay , một toàn thế giới khác đã được mở ra, vượt thoát khỏi số lượng giới hạn của làng quê Ku-ku-rêu nhỏ bé, “như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một toàn thế giới đẹp tươi vô ngần của không khí bát ngát và ánh sáng”. Hai cây phong trở thành bệ đỡ, nâng cánh ước mơ cho những đứa trẻ, mở tầm nhận thức về một toàn thế giới đầy những điều mới lạ cần mày mò, khuynh hướng về “những miền đất bí hiểm đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa thẳm biêng biếc kia”. Cũng như bạn bè của tớ, “tôi” – chú bé sau này là họa sỹ cũng trải qua cảm hứng “tim đập rộn ràng vì thảng thốt và vui sướng, rồi trong tiếng xào xạc không ngớt ấy, tôi cố tưởng tượng ra những miền xa lạ kia”. Hai cây phong đang trở thành người bạn lớn, người bạn tâm tình thân thiết đem lại những nụ cười vỡ oà niềm sung sướng cho tuổi thơ.

Khi thưởng thức nụ cười trong bao tháng ngày hồn nhiên thơ mộng bên hai cây phong ấy, không cậu bé nào đặt vướng mắc về người đã vun mầm, ấp ủ những niềm kỳ vọng, đem lại niềm sung sướng tuổi thơ. Đó cũng là yếu tố thông thường với bất kể em bé nào. Hai cây phong của người chiến sỹ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen đã cùng trồng với em bé khốn khổ An-tư-nai trong những ngày làng Ku-ku-rêu còn chìm đắm trong lỗi thời tối tăm và những hủ tục còn đè nén trong đời sống dân làng trong năm đầu sau cách mạng tháng Mười đang trở thành chứng nhân cho việc lớn khôn của bao thế hệ. Bản thân người thầy thứ nhất ấy vẫn ở lại với làng, đang trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen, thế nhưng khi những em bé gọi quả đồi có hai cây phong là “Trường Đuy-sen” như bao dân làng, có mấy ai còn nhớ ông lão ấy đó đó là thầy Đuy-sen, người mang đến ánh sáng cách mạng góp thêm phần xoá tan đi bóng tối cho bao cuộc sống? Hai cây phong còn là một minh chứng cho việc quyết tử lặng thầm của những người dân cộng sản trẻ tuổi đang không ngại ngần góp sức thời thanh xuân tươi đẹp cho quê nhà thay da đổi thịt. Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân dân làng Ku-ku-rêu khiến toàn bộ chúng ta trân trọng đó đó là vì hai cây phong ấy gắn với câu truyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không còn bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, kỳ vọng cho những trò nhỏ của tớ.

Page 2

1. Đoạn trích nằm ở vị trí phần mở đầu của tác phẩm- có vai trò dẫn nhập, tạo không khí cho tác phẩm. Đồng thời, qua việc trình làng hai cây phong do thầy Đuysen trồng- tác giả đã khôn khéo gợi ra nhân vật chính cũng như chủ đề tác phẩm.

2. Văn bản miêu tả vẻ đẹp rất sinh động của hai cây phong từ cảm nhận đầy rung động và nghệ sĩ của người kể chuyện- người đã để lại tuổi trẻ của tớ bên gốc cây phong.

3. Nghệ thuật: cái nhìn hội họa, nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp nhân hóa, những liên tưởng táo bạo và đầy chất thơ.

II/ Luyện tập:

1. Người kể chuyện miêu tả hai cây phong từ thời hạn quá khứ hay hiện tại? ý nghĩa nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp của cách miêu tả này là gì?

– Người kể chuyện miêu tả hai cây phong từ điểm nhìn của thời hạn hiện tại: nhiều năm đã trôi qua, cho tới tận ngày này…đồng thời cũng miêu tả từ điểm nhìn của thời hạn quá khứ: thuở ấy, năm học ở đầu cuối, trước lúc khởi đầu nghỉ hè.Trong cảm nhận của tôi, hình ảnh hai cây phong vẫn đẹp tươi nguyên vẹn mặc kệ mọi thay đổi, nó vẫn mãi thuộc về một toàn thế giới đẹp tươi, nó trở thành một phần đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc sống người họa sỹ.

2. Những điểm lưu ý gì của hai cây phong khiến người kể chuyện luôn nhớ và mong ước được trở về bên nó để lắng nghe tiếng lá reo cho tới lúc say sưa ngây ngất?

– Đây là vướng mắc mở, ngay khắp cơ thể kể chuyện cũng cảm thấy không biết lý giải ra sao, tuy nhiên về cơ bản, hai cây phong hiện lên qua hai vẻ đẹp chính : chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu, hai cây phong trên đồi cao, khi bọn trẻ trèo lên đó, một toàn thế giới đẹp tươi vô ngần …à hai cây phong đó đó là hiện thân cho những gì đẹp tươi nhất của tuổi thơ: bí hiểm, tràn trề rung động tinh xảo, khát khao…..

Suy nghĩ của em về hình tượng hai cây phong trong đoạn trích hai cây phong

Truyện ngắn Người thầy thứ nhất của nhà văn Ai-ma-tốp đã đưa toàn bộ chúng ta về với làng nhỏ Ku-ku-rêu của nước cộng hoà Cư-rơ-gư-xtan thuộc Liên-Xô (cũ). Câu chuyện về người chiến sỹ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen – người thầy thứ nhất đã trồng hai cây phong nhỏ cùng cô nàng An-tư-nai thuở trước. Để bốn chục năm tiếp theo, cô nàng đã là một viện sĩ nổi tiếng, còn Hai cây phong đang trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức làng quê của biết bao thế hệ dân làng Ku-ku-rêu.

Kỷ niệm gắn bó với hai cây phong được kể lại theo hai mạch dẫn đường vào nhau: mạch dẫn chuyện trực tiếp của nhân vật “tôi” – một hoạ sĩ đã lớn lên từ chính mảnh đất nền trống này và mạch kỷ niệm của toàn bộ một thế hệ “chúng tôi”. Ký ức thật đậm nét của tuổi thơ đã làm cho những người dân hoạ sĩ – nhân vật “tôi” đã tái hiện lại thật đẹp và xúc động hình ảnh hai cây phong – hình tượng của quê nhà, một mảnh hồn làng sống động.

Bắt đầu của những ký ức về làng quê là lời dẫn chuyện đưa người đọc trở về một nơi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng, có những khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống . Ku-ku-rêu đã hiện ra với toàn bộ vẻ hoang sơ của vạn vật thiên nhiên với thung lũng, thảo nguyên, rặng núi. Hai cây phong không phải là món quà của tự nhiên nhưng đã từ rất mất thời hạn, những đứa trẻ đã biết chúng từ thuở khởi đầu biết mình. Để cũng rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đang trở thành của riêng làng Ku-ku-rêu: “chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi”, trở thành mốc khuynh hướng cho mọi người tìm tới. Riêng riêng với “tôi”, “mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa trải qua thảo nguyên về làng, tôi đều coi bổn phận thứ nhất là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy”. Anh đã dành tình cảm đặc biệt quan trọng với hai cây phong như với những người dân bạn, nhìn bằng cặp mắt chan chứa tình cảm yêu thương, nên dù khó nhìn đến mấy, anh bao giờ cũng cảm biết được chúng, lúc nào thì cũng nhìn rõ . Hai cây phong đang trở thành một phần tâm hồn của anh, chi phối cả nụ cười, nỗi buồn của người hoạ sĩ.

Bằng tình yêu ấy, anh đã tạo ra một bức tranh thật sinh động, đẹp tươi. Một bức tranh ngân nga cả những giai điệu “tiếng lá reo cho tới lúc say sưa ngây ngất”. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong đẹp như một bài thơ về một loài cây “có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu”. Có lẽ chính tình yêu quê nhà của người hoạ sĩ đã mang đến cảm hứng choáng ngợp say sưa ấy: “Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc rất khác nhau. Có khi tưởng như một làn sóng thủy triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển qua lá cành như một đốm lửa vô hình dung, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào”. Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong ấy vẫn như một con người bền chắc kiên cường đối chọi với sức mạnh tàn phá của bão dông, “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực”. Cảm nhận của tuổi thơ đã được người họa sỹ ấy trân trọng gìn giữ, trong cả những lúc mày mò ra điều bí hiểm về hai cây phong bằng những lý giải đúng chuẩn khoa học thì : “việc mày mò ra chân lí giản đơn ấy vẫn không làm tôi vỡ mộng xưa, không làm tôi bỏ mất cách cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến tận ngày này”. Bởi lẽ cây phong ấy đã gắn với cả thuở nào tươi đẹp: “Tuổi trẻ của tôi đã để lại nơi ấy, cạnh bên chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thần xanh…”. Hình ảnh thời ấu thơ đã tạo thành không khí cổ tích rất riêng, phải chăng chính từ tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong, đã làm cậu bé năm xưa lớn lên trở thành họa sỹ với mong ước vẽ lại linh hồn nồng thắm của làng quê?

Hai cây phong ấy còn là một kỷ niệm chung của chúng tôi – bọn con trai tinh nghịch ở làng Ku-ku-rêu, những người dân bạn cùng trang lứa của người họa sỹ. Đó là toàn bộ những ngày tháng được vui chơi, chạy nhảy giữa núi đồi to lớn , trong bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền của hai cây phong. Đẹp làm thế nào khoảnh khắc những cậu bé ấy được thổi lên rất cao từ những cành cao ngất, cao đến ngang tầm chim bay , một toàn thế giới khác đã được mở ra, vượt thoát khỏi số lượng giới hạn của làng quê Ku-ku-rêu nhỏ bé, “như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một toàn thế giới đẹp tươi vô ngần của không khí bát ngát và ánh sáng”. Hai cây phong trở thành bệ đỡ, nâng cánh ước mơ cho những đứa trẻ, mở tầm nhận thức về một toàn thế giới đầy những điều mới lạ cần mày mò, khuynh hướng về “những miền đất bí hiểm đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa thẳm biêng biếc kia”. Cũng như bạn bè của tớ, “tôi” – chú bé sau này là họa sỹ cũng trải qua cảm hứng “tim đập rộn ràng vì thảng thốt và vui sướng, rồi trong tiếng xào xạc không ngớt ấy, tôi cố tưởng tượng ra những miền xa lạ kia”. Hai cây phong đang trở thành người bạn lớn, người bạn tâm tình thân thiết đem lại những nụ cười vỡ oà niềm sung sướng cho tuổi thơ.

Khi thưởng thức nụ cười trong bao tháng ngày hồn nhiên thơ mộng bên hai cây phong ấy, không cậu bé nào đặt vướng mắc về người đã vun mầm, ấp ủ những niềm kỳ vọng, đem lại niềm sung sướng tuổi thơ. Đó cũng là yếu tố thông thường với bất kể em bé nào. Hai cây phong của người chiến sỹ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen đã cùng trồng với em bé khốn khổ An-tư-nai trong những ngày làng Ku-ku-rêu còn chìm đắm trong lỗi thời tối tăm và những hủ tục còn đè nén trong đời sống dân làng trong năm đầu sau cách mạng tháng Mười đang trở thành chứng nhân cho việc lớn khôn của bao thế hệ. Bản thân người thầy thứ nhất ấy vẫn ở lại với làng, đang trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen, thế nhưng khi những em bé gọi quả đồi có hai cây phong là “Trường Đuy-sen” như bao dân làng, có mấy ai còn nhớ ông lão ấy đó đó là thầy Đuy-sen, người mang đến ánh sáng cách mạng góp thêm phần xoá tan đi bóng tối cho bao cuộc sống? Hai cây phong còn là một minh chứng cho việc quyết tử lặng thầm của những người dân cộng sản trẻ tuổi đang không ngại ngần góp sức thời thanh xuân tươi đẹp cho quê nhà thay da đổi thịt. Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân dân làng Ku-ku-rêu khiến toàn bộ chúng ta trân trọng đó đó là vì hai cây phong ấy gắn với câu truyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không còn bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, kỳ vọng cho những trò nhỏ của tớ.

Reply
5
0
Chia sẻ

Clip Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? ?

You vừa đọc Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? tiên tiến và phát triển nhất

Chia Sẻ Link Download Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? miễn phí

You đang tìm một số trong những Chia SẻLink Tải Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? miễn phí.

Hỏi đáp vướng mắc về Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào?

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Hai cây phong trong đoạn trích được miêu tả trong đoạn trích theo khunh hướng nào? vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha
#Hai #cây #phong #trong #đoạn #trích #được #miêu #tả #trong #đoạn #trích #theo #chiều #hướng #nào