Kinh Nghiệm về Tập làm văn biểu cảm lớp 7 2022

Pro đang tìm kiếm từ khóa Tập làm văn biểu cảm lớp 7 được Cập Nhật vào lúc : 2022-09-25 17:30:38 . Với phương châm chia sẻ Bí kíp Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết Mới Nhất. Nếu sau khi Read nội dung bài viết vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha.

323

Tổng hợp những bài văn mẫu lớp 7 gồm có những bài văn mẫu được biên soạn bám sát vào nội dung chương trình học Ngữ văn lớp 7 từ học kỳ 1 đến học kỳ 2, thông qua tài liệu văn mẫu lớp 7, những em học viên nhanh gọn rèn luyện được cách diễn đạt, dùng câu từ và có nhiều ý tưởng để làm văn tốt hơn.

Nội dung chính

  • Văn mẫu lớp 7, Top bài văn mẫu dành riêng cho học viên lớp 7
  • 1, Biểu cảm của em về 1 loài cây nào này mà em yêu thích
  •  2. Cảm nghĩ về người mẹ thân yêu của em
  • 3. Miêu tả chân dung một người bạn thân
  • 4. Phát biểu cảm nghĩ về mái trường thân yêu
  • 5. Chứng minh câu tục ngữ Uống nước nhớ nguồn
  • 6. Chứng minh rằng bảo vệ rừng là bảo vệ môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường của toàn bộ chúng ta
  • 7. Tả dòng sông quê em
  • 8. Chứng minh câu tục ngữ “Có công mài sắt, có ngày nên kim”.
  • 9. Giải thích câu tục ngữ “Lá lành đùm lá rách nát”.
  • 10. Phân tích bài thơ Bánh trôi
    nước

Bài viết liên quan

  • Soạn văn lớp 7 hay
  • Tổng hợp những bài văn mẫu lớp 7 kì 2
  • Tổng hợp đề thi môn Toán, Văn, tiếng Anh lớp 7
  • Viết bài tập làm văn số 5 lớp 7, Văn lập luận chứng tỏ
  • Giải Toán 7, Giải bài tập Toán lớp 7 theo SGK

>> Tải toàn bộ văn mẫu lớp 7 tại
đây

Những bài văn mẫu lớp 7 với những dạng đề bài quen thuộc như tả cánh đồng lúa hay tả cảnh mặt trời, những thể loại tự sự, miêu tả, biểu cảm cùng với những thể loại như phân tích, phản hồi…Các bạn học viên cùng những thầy cô hãy cùng tìm hiểu thêm rõ ràng những bài văn mẫu lớp 7 dưới đây để ứng dụng cho nhu yếu học tập và giảng dạy tốt nhất.

Tuyển tập những bài văn mẫu lớp 7 hay tinh lọc nhất

Văn mẫu lớp 7, Top bài văn mẫu dành riêng cho học viên lớp 7

1, Biểu cảm của em về 1 loài cây nào này mà em yêu thích

“Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng. em chở ngày hè của tôi đi đâu…”

Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc
ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn. những lời ca gợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý. Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tục ấm nóng đến chói chang. Hầu hết những tình nhân hoa phượng đều nói: “Nó đẹp vì biết tận hiến hết mình vẻ đẹp”. Phượng không đỏ thẫm nghư những như mấy bông hồng kiều diễm. Nó đỏ rực và thậm chí còn rất tươi. Những cánh hoa lượn theo những đường cong tùy ý, lúc nở, nó túa ra đều như một chiếc chong chóng sắp
quay.

Hương phượng thơm thoang thoảng chứ không ngạt ngào như hoa sữa. vì thế thưởng thức hương hoa phượng bao giờ cũng tìm ra được những cảm hứng thư thái, an lành. Phượng khởi đầu thắp lửa lúc đầu hè. Bởi thế mà cũng tương tự như mọi người, tôi yêu hoa phượng chính bới nó khắc ghi những dấu mốc quan trọng của đời tôi. Phượng nở là dấu ấn của mùa thi. Ở đó, tôi dù thành công xuất sắc hay thất bại nhưng tôi đã có những bài học kinh nghiệm tay nghề và tôi vì thế đã trưởng thành. Phượng nở rộ cũng là lúc phải chia tay. Ôi! Chỉ cần
nghỉ vậy thôi tôi tôi đã và đang cảm thấy nao lòng. Năm nào thì cũng vậy, tuy đã thành lệ nhưng không làm thế nào quên được cảm hứng hồi hồi xao xuyến ấy.

Cứ đến thời điểm đầu tháng năm, khi hoa phượng đang lúc đỏ tươi và bước vào kì thi đẹp tuyệt vời nhất thì cũng là lúc tụi học trò chúng tôi lục đục cho những ngày hè sôi động. Tuy những ngày hè vui vẻ đang chực đón chờ, nhưng chúng tôi vẫn thấy buồn lắm lắm. bạn bè cả năm học vui vẻ với nhau vậy mà giờ đây phải tạm xa mấy tháng. Chúng tôi buồn thậm chí còn có bạn còn phát
khóc khi phải trải qua những lần như vậy. Hoa phượng đẹp và tất yếu nó sẽ mãi là hình tượng cho tuổi học trò. Hoa phượng rất giống lũ học trò nhỏ chúng tôi chính bới nó cũng ngây thơ và cũng sống hết mình 1 cách thủy chung bằng tấm lòng son đỏ. Dưới mái trường cấp 1 thân yêu, không phải ai hết mà đó đó là hàng phượng đã tận mắt tận mắt chứng kiến lũ học trò chúng tôi lần lượt trưởng thành.

Giờ đây khi đã chia xa, tôi nhớ đến nao lòng hàng phượng, nnhớ những bông hoa đỏ khắc ghi bao kỉ niệm học trò nhất là
những kỉ niệm của năm học lớp 5. Ở ngôi trường mới của chúng tôi, hàng phượng mới trồng còn chưa kịp trổ hoa. Hoa phượng không biết tự lúc nào đang trở thành 1 phần máu thịt của tôi. Nó là tình yêu của tôi, là nỗi nhớ mà tôi đã dành trọn cho thuở nào học trò đầy cảm xúc.

 2. Cảm nghĩ về người mẹ thân yêu của em

“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”

Trong cuộc sống này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ,
được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc sống này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.

Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không còn cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay hai con mắt long
lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vầng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. Có những lúc tôi cũng nghĩ vậy nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý tưởng tan biến hết. Tôi có cảm hứng lâng lâng, xao
xuyến khó tả, cảm hứng như chưa bao giờ tôi được trao nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh nhìn, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua toàn bộ những gì của mẹ. Tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mới cảm thấy được thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên.

Trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tự đặt
vướng mắc: Tại sao mẹ đồng ý quyết tử vô Đk vì con? Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có những lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho tới một lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của tớ. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to: “Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không còn quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa!” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một chiếc tát đau
điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt, khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bố cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm hứng thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh khỏi. Tôi đã tự an ủi mình bằng phương pháp tôi đang sống trong một toàn thế giới không còn mẹ, không phải học tập, sẽ rất niềm sung sướng. Nhưng đó đâu lấp đầy
được cái khoảng chừng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? …

Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi từ từ. Trong giấc mơ màng, tôi cảm thấy như có một bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong đợi cái cảm hứng ấy, cảm hứng ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong mức chừng thời hạn ngắn dịu dàng êm ả ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm hứng này sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là một khoảng chừng trống
thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy căn phòng sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không còn cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện một tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc nhỏ bé của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà đã làm tan vỡ niềm sung sướng của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất
buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải ăn cơm ngoài, không còn mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đến thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn.

Sau một tuần, mẹ về nhà, tôi là người ra đón mẹ thứ nhất. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “Mẹ xin lỗi con, mẹ tránh việc xem bí mật của con. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “Mẹ ơi lỗi tại
con, tại con hư, toàn bộ tại con mà thôi”. Nhưng sao những lời ấy khó nói tới thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với việc làm mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, lúc còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm dân dã thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những
chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không còn mẹ, bố con tôi hò nhau thao tác toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào thì cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi toàn bộ nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm và mạnh mẽ và tự tin để nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, giờ đây con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe
lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không hề giận dỗi nữa, con chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không còn bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, hai con mắt dịu dàng êm ả. Mẹ không riêng gì có là mẹ của con mà là bạn, là chị… là toàn bộ của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật niềm sung sướng khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho mái ấm gia đình.

Mẹ ơi, mẹ quyết tử cho con nhiều đến
thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này còn có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất thần. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin để nói lên ba tiếng: “Con yêu mẹ!” thôi cũng khá được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui
khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều rủi ro không mong muốn. Mẹ là cả cuộc sống của con nên con chỉ mong sao mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời.

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là người đã mang lại cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với
mẹ rằng: “Con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”.

3. Miêu tả chân dung một người bạn thân

Xem văn mẫu Tả một người bạn thân tại đây.

4. Phát biểu cảm nghĩ về mái trường thân yêu

Với cuộc sống từng người, quãng đời học viên là tuyệt vời, trong sáng và đẹp tươi nhất. Quãng thời
gian quý báu ấy của toàn bộ chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường yêu dấu. Có tình nhân ngôi trường tiểu học, có người lại nhớ mái trường mần nin thiếu nhi. Nhưng với tôi, hơn toàn bộ, tôi yêu nhất mái trường cấp hai – nơi tôi đang học – đơn thuần và giản dị bởi chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất.

Ngôi trường của tôi là một ngôi trường mới, khang trang và đẹp tươi với những dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi. Từng phòng học lúc nào thì cũng vang lên lời giảng
bài ân cần của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc hay tiếng cười nói hồn nhiên, vô tư, trong sáng của những bạn học viên. Sân trường rộng tự do, thông thoáng nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ. Đây thật là nơi lí tưởng chúng tôi chơi đùa.

Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng chừng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm của tôi về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè hay cũng hoàn toàn có thể là những buổi dọn vệ sinh vất vả mà vui không kể xiết. Cây vẫn đứng đó, lá
vẫn reo vui như ngày tôi vào lớp sáu, ngỡ ngàng nhìn khoảng chừng sân đẹp tươi – thứ tài sản quý báu mà bắt nguồn từ thời điểm ngày ấy tôi cũng khá được “chia phần”!. Vâng, mọi thứ vẫn vẹn nguyện chỉ có chúng tôi là đang lớn lên. Thấm thoát hơn một năm đã trôi qua, giờ tôi đã là học viên lớp bảy. Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là cô học viên trung học cơ sở để tôi được sống mãi dưới mái trường này!

Và nơi này cũng lưu giữ bao kỉ niệm đẹp tươi về những người dân thầy cô, những đứa bạn bè mà tôi yêu quý.
Thầy cô của tôi luôn dịu dàng êm ả mà nghiêm khắc, hết lòng truyền lại cho tôi bao bài học kinh nghiệm tay nghề quý giá. Với tôi, thầy cô như những người dân cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người. Những người bạn lại là những người dân sát cánh tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trên con phố học tập. Tất cả là những người dân anh, người chị, người em thân thiết và gắn bó với nhau trong một đại mái ấm gia đình to lớn. Mỗi khi buồn bã hay vô vọng, chỉ việc nghĩ tới ánh nhìn trìu mến của thầy cô, nụ cười hồn nhiên của bạn bè,
tôi lại thấy lòng như ấm áp hơn. Và tôi hiểu rằng, tuy không nói ra nhưng những bạn của tôi mọi người cũng cùng chung tâm ý ấy.

Ngôi trường còn ghi dấu không thể nào phai trong tôi vì những ngày kỉ niệm tưng bừng, rộn ràng; những buổi liên hoan vui vẻ, ồn ào. Ngày khai trường, tết Trung thu, ngày hai mươi tháng mười một… những ngày tháng tuyệt vời lần lượt trôi đi để lại trong tôi bao nuôi tiếc về ngày hôm qua và kỳ vọng về những ngày phía trước. Tôi bỗng cảm thấy lòng buồn man mác. Chỉ còn
hai năm nữa là tôi sẽ phải rời xa mái trường này. Tôi sẽ lại học ở những ngôi trường mới, có những thầy cô bạn bè mới… liệu những tháng ngày đẹp tươi đã có được kéo lâu bền hơn?

Có nhạc sĩ nào đã viết: “Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian xoá những kỉ niệm dấu yêu”. Vậy thì tôi mong hoàn toàn có thể gửi lòng mình vào nơi cuối trời ấy để mãi được sống bên mái trường cấp hai thân yêu của tớ.

Thời gian trôi đi, tuổi thơ trôi đi như những làn sóng dập dềnh ra khơi không thể trở
lại. Nhưng có một thứ mãi ở lại cùng tôi, đó đó đó là hình bóng mái trường cấp hai yêu dấu.

5. Chứng minh câu tục ngữ Uống nước nhớ nguồn

Trong kho tàng ca dao tục ngữ Việt Nam có thật nhiều câu ca dao tục ngữ hay nói về truyền thống cuội nguồn tốt đẹp của dân tộc bản địa ta. Một trong số đó là câu tục ngữ: “Uống nước nhớ nguồn” mang lại cho toàn bộ chúng ta một đạo lý thâm thúy ở đời.

Câu tục ngữ có hai lớp nghĩa: Lớp nghĩa đen và nghĩa bóng. Lớp nghĩa đen là lớp nghĩa hiện
trực tiếp lên qua từng từ ngữ mà ta không phải suy luận, lớp nghĩa này là lúc toàn bộ chúng ta đã có được làn nước trong lành tươi mát để uống và sinh hoạt thì hãy nhớ đến ngọn nguồn của làn nước đó. Còn lớp nghĩa bóng là lớp nghĩa không hiện trực tiếp qua từng từ ngữ mà ta phải suy luận thì mới tìm ra được lớp nghĩa này. Lớp nghĩa này là hoàn toàn có thể hiểu là lúc được thừa kế những thành quả tốt đẹp thì hãy nhớ đến nguồn cội hay đúng chuẩn hơn là công sức của con người của những người dân tạo ra thành quả đó.

Câu tục
ngữ nêu lên một đạo lý cho toàn bộ chúng ta hãy biết nhớ đến công ơn của những lớp người đi trước để toàn bộ chúng ta đã có được thành quả như ngày hôm nay. Bởi vì những gì toàn bộ chúng ta đang thừa kế ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có, để đã có được độc lập dân tộc bản địa, sự ấm no niềm sung sướng như ngày ngày hôm nay những thế hệ đi trước đã phải đánh đổi cả bằng máu và nước mắt, biết bao anh hùng đã ngã xuống để đổi lấy độc lập tự do cho toàn bộ một dân tộc bản địa, họ đã phải hi sinh niềm sung sướng thành viên để đổi lấy niềm sung sướng cho một dân tộc bản địa.

Để đổi
lấy hạt gạo mà ta ăn hằng ngày người nông dân đã phải đổ biết bao nhiêu mồ hôi công sức của con người, dãi dầu sớm nắng chiều mưa, bán mặt cho đất bán sống lưng cho trời khiến cho ta những hạt gạo chắc mẩy, thơm ngon. Đã có những câu truyện rất hay về đạo lí này, truyện kể rằng có một chàng sĩ tử nghèo không còn tiền mua gạo nên thường hay đợi nhà hàng quán ăn xóm cạnh bên ăn cơm xong là sang mượn nồi về nấu cơm nhưng thực ra là để lấy phần cơm thừa và phần cháy để ăn. Khi chàng trai này đi thi và đỗ trạng nguyên thì có xin
với vua đúc một chiếc nồi bằng vàng về để báo đáp vợ chồng người hàng xóm và kể rõ câu truyện về những lần mượn nồi của tớ cho mọi người nghe, ai cũng vô cùng xúc động về thái độ sống biết ơn người đã hỗ trợ sức mình. Đấy là truyện, còn trong thực tiễn thì dân tộc bản địa Việt Nam là một dân tộc bản địa giàu truyền thống cuội nguồn nhân nghĩa, để tưởng niệm về những thế hệ đi trước đã ngã xuống ta có ngày Thương binh liệt sĩ, tổ chức triển khai dâng hoa lên những nghĩa trang liệt sĩ để tưởng niệm về những người dân dân có công với giang sơn, thăm hỏi động viên
và tặng quà những mái ấm gia đình chủ trương, việc làm này cũng giúp phần nào họ nguôi ngoai đi nỗi đau mất mát người thân trong gia đình. Những thương binh, bệnh binh mất một phần hoặc toàn bộ sức lao động cũng khá được hưởng những chính sách ưu tiên đặc biệt quan trọng, được Nhà nước chu cấp một phần về kinh tế tài chính, còn riêng với mái ấm gia đình liệt sĩ thì thân nhân của những liệt sĩ này được hưởng chính sách này. Đó cũng là một hành vi thiết thực thể hiện truyền thống cuội nguồn “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc bản địa ta.

Tuy nhiên có người không hiểu
được đạo lý này, mọi người thì “ăn cây nào rào cây ấy” nhưng họ lại “ăn cây táo rào cây sung”, không biết nhớ đến công ơn của những người dân đã vất vả bỏ công sức của con người tạo dựng thành quả cho họ thưởng thức, ông cha ta đã và đang sẵn có một số trong những câu tục ngữ như: “qua cầu rút ván” hay “ăn cháo đá bát” nhằm mục đích đả kích, phê phán những người dân dân có thái độ sống vô ơn, vong ân bội nghĩa, nhờ vào người khác để đạt được mục tiêu nhưng khi đạt được mục tiêu rồi thì lại “lấy oán báo ân”, tráo trở, quay sống lưng với những người dân đã hỗ trợ
đỡ mình khi họ gặp trở ngại vất vả.

Ngày nay, câu tục ngữ vẫn còn đấy nguyên giá trị của nó và đạo lý mà câu tục ngữ đưa ra là một bài học kinh nghiệm tay nghề quý báu để từng người toàn bộ chúng ta học tập và noi theo.

6. Chứng minh rằng bảo vệ rừng là bảo vệ môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường của toàn bộ chúng ta

Xem rõ ràng Chứng minh Bảo vệ rừng là bảo vệ môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường của chúng
ta
tại đây

7. Tả dòng sông quê em

Tuổi thơ của em gắn sát với những cảnh đẹp của quê nhà. Đó là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay hay con phố quen thuộc in dấu chân quen…. nhưng thân thiện và thân thiết nhất vẫn là loại sông nhỏ đầy ắp tiếng cười của bọn trẻ chúng em mỗi buổi chiều hè.

Con sông là một nhánh của sông Hồng. Nó chảy qua bao nhiêu xóm làng, qua những cánh đồng xanh mướt lúa khoai rồi chảy qua làng em. Con sông như lặng
đi trước vẻ đẹp của xóm làng. Nó trầm ngâm phản chiếu những hàng tre đỏ bóng mát rượi xuống đôi bờ.

Buổi sáng dòng sông như một dải lụa đào thướt tha. Trưa về, nắng đổ xuống làm mặt sông lấp loáng một màu nắng chói chang. Trên những cành tre bên bờ, một gã bói cá lông xanh lè hay một chú cò lông trắng như vôi đang lim dim ngắm bóng mình dưới nước. Chiều chiều, bọn trẻ chúng em rủ nhau ra sông tắm. Chúng em đùa nghịch vẫy vùng làm nước bắn tung toé. Phía cuối sông vọng lên tiếng gõ lanh
canh của bác thuyền chài đánh cá làm rộn ràng cả khúc sông. Buổi tối, ông trăng tròn vành vạnh nhô lên khỏi rặng tre in bóng xuống mặt sông thì dòng sông trở thành một đường trăng lung linh dát vàng. Mỗi khi tham gia học bài xong, em và những bạn rủ nhau ra bờ sông hóng mát. Ngồi trên bờ sông ngắm cảnh và hưởng những làn gió mát rượi từ sông đưa lên, lòng em thảnh thơi, sảng khoái đến vô cùng.

Em yêu dòng sông như yêu người mẹ hiền. Sau này dù thời hạn có làm phai mờ những kỉ niệm thời thơ ấu nhưng
hình ảnh dòng sông quê nhà mãi mãi in sâu trong tâm trí em.

8. Chứng minh câu tục ngữ “Có công mài sắt, có ngày nên kim”.

Xem thêm Giải thích câu tục ngữ Có công mài sắt có ngày nên kim tại đây

9. Giải thích câu tục ngữ “Lá lành đùm lá rách nát”.

Dân tộc Việt Nam với lịch
sử bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, trong suốt chiều dài lịch sử ấy có những truyền thống cuội nguồn tốt đẹp được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Một trong số đó là truyền thống cuội nguồn yêu thương con người tinh thần tương thân tương ái được thể hiện qua câu tục ngữ: “Lá lành đùm lá rách nát”.

Như đã nói ở trên, truyền thống cuội nguồn yêu thương con người, tinh thần tương thân tương ái, giúp sức lẫn nhau lúc trở ngại vất vả là một trong những truyền thống cuội nguồn lâu lăm nhất của dân tộc bản địa ta.

Về câu tục ngữ, câu này còn có hai
lớp nghĩa, xét về lớp nghĩa đen là lớp nghĩa mà ta hoàn toàn có thể thấy nó hiện ngay trong từng chữ mà toàn bộ chúng ta tránh việc phải suy luận gì. Lớp nghĩa này hoàn toàn có thể hiểu là trong một cây, những chiếc lá lành hoàn toàn có thể “che chở” cho những chiếc lá rách nát nát không lành lặn để cùng nhau vượt qua một trận mưa và bão mà chiếc lá rách nát kia không biến thành rụng xuống. Từ lớp nghĩa đen này, ta hoàn toàn có thể suy ra lớp nghĩa bóng của câu tục ngữ – là lớp nghĩa không hiển thị trực tiếp và người đọc phải tự suy luận ra nhờ vào lớp nghĩa
đen. Với câu tục ngữ này ta hoàn toàn có thể hiểu nghĩa bóng của nó là nói về tình yêu thương, tinh thần tương thân tương ái giúp sức nhau lúc gặp trở ngại vất vả, hoạn nạn. Những người giàu thì giúp sức người nghèo, người khá đầy đủ thì giúp sức người túng thiếu. Cũng có thật nhiều câu ca dao, tục ngữ nói về tinh thần này như câu: “Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, hay “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng”.

Câu tục ngữ đang trở thành một lối
sống cao đẹp của nhân dân ta từ xưa đến nay và luôn luôn được gìn giữ, phát huy qua từng thế hệ. Điều này được thể hiện qua những hành vi thiết thực và ý nghĩa như chương trình “Vì người nghèo”, “Lục lạc vàng”, “Vượt lên chính mình” với nội dung đều là giúp sức những người dân nghèo vượt qua trở ngại vất vả, thử thách.

Trường em cũng luôn có thể có thật nhiều hoạt động và sinh hoạt giải trí với nội dung này như thể khuyên góp quần áo, sách vở ủng hộ những bạn có tình hình trở ngại vất vả ở những vùng dân tộc bản địa trở ngại vất vả hay vùng sâu vùng xa. Mỗi dịp
Tết đến xuân về thì học viên trong trường và những thầy cô góp tiền để sở hữ quà Tết cho những bạn thuộc diện trở ngại vất vả của trường. Đây đều là những hành vi nhỏ nhưng rất thiết thực, giúp sức một phần nào khuyến khích động viên tinh thần giúp họ vững tin hơn trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường.

Câu tục ngữ có ý nghĩa rất thâm thúy, đó là tinh thần tương trợ giúp sức lẫn nhau khi gặp trở ngại vất vả hoạn nạn, đấy là một truyền thống cuội nguồn tốt đẹp cần phải gìn giữ và phát huy.

10. Phân tích bài thơ Bánh trôi
nước

Xem rõ ràng văn mẫu Phân tích bài thơ Bánh trôi nước tại đây.

Một số bài văn mẫu lớp 7 hay khác

Bài số 1: Văn lập luận chứng tỏ

Ít lâu nay, một số trong những bạn trong lớp có phần lơ là học tập. Em hãy viết 1 bài văn để thuyết phục bạn: Nếu lúc còn trẻ ta không chịu khó
học tập thì lớn lên sẽ chẳng làm được việc gì có ích.

Việc học tập trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường là vô cùng quan trọng. Đây là việc cần thực thi lúc còn trẻ và trong suốt cuộc sống sau này. Ít lâu nay, một số trong những bạn trong lớp tôi có phần lơ là học tập. Tôi đã nỗ lực thuyết phục những bạn và cũng như tự nhắc nhở mình rằng nếu lúc ta còn trẻ ta không chịu khó học tập thì lớn lên sẽ chẳng làm được việc gì có ích!

Có ai biết từ “học tập” mang nghĩa gì không? “Học hành” nghĩa là tiếp thu kiến thức và kỹ năng
của người cô, người thầy, nhưng lí thuyết vẫn chưa đủ, toàn bộ chúng ta phải được thực hành thực tiễn để nâng cao tầm hiểu biết. Còn “học hỏi” là sao? Học hỏi là yếu tố chuyên cần trong học tập không mặc kệ trở ngại vất vả, tuy nhiên để kiến thức và kỹ năng được tương hỗ update, ngoài việc học ở trường lớp, ta phải học tập những tấm gương hoặc đi đây đó tìm thêm kiến thức và kỹ năng mình chưa chắc như đinh trong thiên hạ vì kiến thức và kỹ năng của quả đât bát ngát, mênh mông như biển cả, còn sự hiểu biết của từng người toàn bộ chúng ta chỉ như giọt nước.

Chắc những bạn đã và đang
biết về Bác Hồ rồi phải không? Bác Hồ không những giỏi giang việc nước, yêu thương dân lành mà còn rất thông minh. Bác Hồ thông minh như vậy không phải là vì Bác chi tiền để đi học, cũng không phải nhờ ai chỉ bảo trước, lại càng không phải là có tài năng năng bẩm sinh. Bác Hồ thông minh nhờ sợ chịu khó, kiên trì, nhẫn nại. Bác tự học lấy mà không cần ai giúp cả. Tiêu biểu trong thời kì mà Bác ra đi để tim đường cứu nước, trước mỗi lần quét dọn và sắp xếp boong tàu, Bác luôn luôn ghi trên tay mình mười vần âm
tiếng Anh. Bác không biết thì Bác tra cứu tài liệu, học cho thuộc lòng, vượt chỉ tiêu nêu lên thì mới chịu thôi. Cứ như vậy, ngày qua ngày, Bác trở nên thành đạt, thông thạo ngoại ngữ chẳng khác chi so với một người quốc tế cả.

Chắc bạn chưa chắc như đinh rằng học tập giúp người ta vượt qua những trở ngại vất vả tưởng như không thể vượt qua được. Một ví dụ điển hình cho toàn bộ chúng ta một bài học kinh nghiệm tay nghề rất hay đó đó là thầy Nguyễn Ngọc Kí. Thầy ấy bị liệt hai tay từ nhỏ, mọi người ai cũng nghĩ rằng: “Chắc tàn
đời rồi còn đâu mà học nữa” nhưng thật sự không phải như vậy. Dù thầy liệt hai tay nhưng thầy vẫn còn đấy yêu việc học tha thiết. “Thua keo này, bày keo khác” – mọi người cũng hay nói thế. Thầy viết chữ bằng tay thủ công không được, quyết không nản chí, thầy liền học phương pháp để viết được chữ bằng chân. Nét chữ đúng là có xấu, nhưng thầy vẫn không nản ý chí học tập của tớ mà vẫn kiên trì khổ luyện. Nên kết quả đạt được của thầy đó đó là trở thành một người thầy được mọi người quý trọng, khởi sắc chữ thật đẹp.

Ông bà ta cũng hay có câu: “Một rương vàng không bằng một nang chữ” để nói cho con cháu hiểu rằng tiền bạc không là gì nếu thiếu một chiếc đầu thông minh… Quả đúng là thế: “tiền bạc, việc làm hoàn toàn có thể kết thúc một ngày nào đó, nhưng sự học vấn thì không bao giờ” – Đó là câu nói của một danh nhân nổi tiếng có ý bảo ta rằng, tiền bạc ngày qua ngày cứ mất dần, nhưng kiến thức và kỹ năng sẽ hỗ trợ ta có việc làm ra kiến thức và kỹ năng vẫn quý hơn ngàn lần tiền bạc: “Học tập là hạt giống của kiến thức và kỹ năng, khiến thức là hạt
giống của niềm sung sướng”

Để những bạn không lơ là trong việc học, tôi sẽ dữ thế chủ động khuyên những bạn trong lớp tránh việc lơ là mà phải triệu tập trong học tập hơn. Ta phải chịu khó học lúc còn trẻ thì lớn lên mới làm được việc có ích, làm được việc lớn được.

Bài số 2: Cảm nghĩ về người mẹ thân yêu của em

“Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”

Trong cuộc sống này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của
mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc sống này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.

Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không còn cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay hai con mắt long
lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vầng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. Có những lúc tôi cũng nghĩ vậy nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý tưởng tan biến hết. Tôi có cảm hứng lâng lâng, xao
xuyến khó tả, cảm hứng như chưa bao giờ tôi được trao nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh nhìn, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua toàn bộ những gì của mẹ. Tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mới cảm thấy được thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên.

Trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tự đặt
vướng mắc: Tại sao mẹ đồng ý quyết tử vô Đk vì con? Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có những lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho tới một lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của tớ. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to: “Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không còn quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa!” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một chiếc tát đau
điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt, khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bố cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm hứng thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh khỏi. Tôi đã tự an ủi mình bằng phương pháp tôi đang sống trong một toàn thế giới không còn mẹ, không phải học tập, sẽ rất niềm sung sướng. Nhưng đó đâu lấp đầy
được cái khoảng chừng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? …

Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi từ từ. Trong giấc mơ màng, tôi cảm thấy như có một bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong đợi cái cảm hứng ấy, cảm hứng ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong mức chừng thời hạn ngắn dịu dàng êm ả ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm hứng này sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là một khoảng chừng trống
thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy căn phòng sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không còn cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện một tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc nhỏ bé của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà đã làm tan vỡ niềm sung sướng của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất
buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải ăn cơm ngoài, không còn mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đến thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn.

Sau một tuần, mẹ về nhà, tôi là người ra đón mẹ thứ nhất. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “Mẹ xin lỗi con, mẹ tránh việc xem bí mật của con. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “Mẹ ơi lỗi tại
con, tại con hư, toàn bộ tại con mà thôi”. Nhưng sao những lời ấy khó nói tới thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với việc làm mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, lúc còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm dân dã thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những
chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không còn mẹ, bố con tôi hò nhau thao tác toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào thì cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi toàn bộ nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm và mạnh mẽ và tự tin để nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, giờ đây con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe
lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không hề giận dỗi nữa, con chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không còn bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, hai con mắt dịu dàng êm ả. Mẹ không riêng gì có là mẹ của con mà là bạn, là chị… là toàn bộ của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật niềm sung sướng khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho mái ấm gia đình.

Mẹ ơi, mẹ quyết tử cho con nhiều đến
thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này còn có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất thần. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm và mạnh mẽ và tự tin để nói lên ba tiếng: “Con yêu mẹ!” thôi cũng khá được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui
khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều rủi ro không mong muốn. Mẹ là cả cuộc sống của con nên con chỉ mong sao mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời.

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là người đã mang lại cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với
mẹ rằng: “Con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”.

Bài số 3: Giải thích câu nói ”Sách là ngọn đèn sáng bất diệt của trí tuệ con người”

Đã từ lâu, sách đã kết tinh trí tuệ của con người, sách là nguồn của cải vô giá của quả đât. Nhận định về giá trị của sách, một nhà văn có nói: “Sách là ngọn đèn sáng bất diệt của trí tuệ con người”.

Đúng vậy, sách tiềm ẩn trí tuệ của con người nghĩa là tiềm ẩn những tinh
hoa của yếu tố hiểu biết. Ngọn đèn sáng, trái chiều với bóng tối. Ngọn đèn ấy rọi chiếu, soi đường mang con người thoát khỏi chỗ tối tăm. Sách là ngọn đèn sáng bất diệt cũng là ngọn đèn sáng không bao giờ tắt, càng lúc càng rực rỡ bởi sự tiếp nối trí tuệ của quả đât, soi đường tương hỗ cho con người thoát khỏi chốn tối tăm của yếu tố hiểu biết. Nghĩa là, sách là nguồn sáng bất diệt được thắp lên từ chính trí tuệ con người.

Không phải mọi cuốn sách đều là ngọn đèn sáng bất diệt của trí tuệ con người. Nhưng
những cuốn sách có mức giá trị thì đúng là như vậy. Bởi vì, những cuốn sách có mức giá trị ghi lại những điều hiểu biết quý giá nhất mà con người tóm gọn được trong lao động sản xuất, trong chiến đấu và trong những quan hệ xã hội. Như sách kĩ thuật hướng dẫn con người cách trồng trọt ngày càng đạt năng suất cao,…Do đó, “Sách là ngọn đèn sáng của trí tuệ con người” Những hiểu biết được sách ghi lại không riêng gì có có ích trong thuở nào mà còn tồn tại ích cho mọi thời đại. Mặt khác, nhờ có sách, ánh sáng trí
tuệ ấy được truyền lại cho những đời sau. Vì thế, sách thực sự là một ngọn đèn sáng bất diệt của trí tuệ con người. Đó là yếu tố mà đã được mọi người ở nhiều thời đại thừa nhận. Nhà văn M Gooc- ki đã viết: “Sách mở rộng trước mắt tôi những chân trời mới”. “Một quyển sách tốt là một người bạn hiền”- La Roche fou.

Hiểu giá tốt trị của sách, toàn bộ chúng ta cần vận dụng chân lí ấy ra làm sao trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường? Chúng ta nên phải chăm đọc sách để hiểu biết nhiều hơn nữa, sống tốt hơn. Cần phải chọn sách tốt,
sách hay để đọc, không được chọn sách có hại để đọc. Cần tiếp nhận những điều hay tiềm ẩn trong sách, cố hiểu nội dung trong sách và tuân theo sách.

Câu nói này vẫn còn đấy nguyên giá trị riêng với mọi thời đại. Sách sẽ mãi mãi là người bạn thiết yếu cho toàn bộ chúng ta. Chúng ta phải ghi nhận yêu mến sách, biết giữ gìn sách thật tốt.

Bài số 4: Giải thích lời khuyên của Bác Hồ qua 2 dòng thơ về Tết trồng cây

Sinh thời, Bác Hồ luôn quan tâm đến mọi
mặt của đời sống xã hội. Người cũng rất quan tâm đến môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên và hiểu được ý nghĩa và vai trò thiết thực của môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống nên Bác đã động viên toàn thể quần chúng nhân dân tích cực trồng cây làm cho giang sơn thêm xanh, thêm đẹp, thêm giàu sức sống:

“Mùa xuân là tết trồng cây,
Làm cho giang sơn ngày càng xuân”

Hai câu thơ của Bác đã xác lập việc trồng cây đang trở thành một phong tục mới trong thời gian ngày Tết truyền thống cuội nguồn của dân tộc bản địa ta. Việc trồng cây thực sự đang trở thành ngày hội náo nức,
một việc làm có ý nghĩa khiến cho môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên ngày càng xanh tươi, “làm cho giang sơn ngày càng xuân”. Từ “xuân” Bác dùng ở câu thơ này được hiểu với những hàm ý rất khác nhau. Trước hết, ta thấy từ “xuân” ở dòng thứ nhất chỉ mùa khởi đầu của một năm. Từ “xuân” thứ hai với nghĩa tượng trưng là nói về sức sống, vẻ tươi đẹp. Với câu nói đầy hình ảnh đó, Bác khuyên mọi người khi ngày xuân tới hãy tích cực trồng cây. Việc trồng cây sẽ góp thêm phần làm cho quê nhà, giang sơn ngày càng tươi đẹp hơn.

Chúng
ta đã hiểu lời khuyên của Bác, vậy thì vì sao việc trồng cây trong thời gian ngày xuân của đất trời lại hoàn toàn có thể góp thêm phần làm ra ngày xuân của giang sơn? Đó là vì, ngày xuân có tiết trời ấm áp, khí hậu ôn hoà rất phù phù thích hợp với việc sinh trưởng và tăng trưởng của cây cối. Tết trồng cây thời điểm đầu xuân mới có ý nghĩa rất là to lớn, nó tạo ra một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống trong sáng và tốt đẹp hơn; con người được sống trong bầu không khí trong lành, tự do. Việc trồng cây phủ xanh đồi núi trọc hay những vùng ven bờ biển hiện giờ đang bị cát lấn
có tác dụng ngăn được bão lũ, chống xói mòn, giảm sút những hậu quả do thiên tai mang lại, góp thêm phần làm giàu cho quê nhà, giang sơn. Trồng cây cho toàn bộ chúng ta một nguồn tài nguyên phong phú để tăng trưởng ngành công nghiệp gỗ, sản xuất ra những dụng cụ hữu dụng trong mái ấm gia đình,.. Trồng cây sẽ tạo ra được những quang cảnh đẹp hơn, tạo ra cảnh sắc kiến trúc thơ mộng, tôn thêm vẻ đẹp của nơi ở. Hơn nữa, cây xanh còn tồn tại tác dụng điều hoà không khí, chống lũ, bảo vệ đất đai và góp thêm phần mang lại quyền lợi
cho việc tăng trưởng kinh tế tài chính xã hội.

Không có cây xanh, toàn bộ chúng ta khó hoàn toàn có thể tồn tại một cách bình yên và khoẻ mạnh được. Trồng cây, làm cho cây xanh tươi và nơi nào thì cũng luôn có thể có cây xanh thì giang sơn sẽ xanh tươi, khắp nơi sẽ tràn trề sự sống. Như thế, việc trồng cây thực sự đã và sẽ góp thêm phần làm cho giang sơn “ngày càng xuân” .

Qua lời thơ, ta thấy rằng, tết trồng cây là một việc làm ý nghĩa, trở thành một thuần phong mĩ tục tốt đẹp trong xã hội toàn bộ chúng ta. Là một học viên, toàn bộ chúng ta phải
tuân theo lời Bác dạy. Chúng ta trồng một cây xanh nghĩa là toàn bộ chúng ta đã thắp một nén mừi hương để tưởng niệm tới Bác Hồ kính yêu.

…..

Với những bài văn mẫu lớp 7 hay với khá đầy đủ đủ những thể loại biểu cảm, nghị luận hay những bài văn biểu cảm về mẹ cùng với những nội dung bài viết theo chương trình học kì 1, học kì 2. Chắc hẳn qua những bài văn mẫu này đã phần nào giúp những em có thêm những kiến thức và kỹ năng cũng như kinh nghiệm tay nghề để hoàn thiện và làm văn hay nhất. Tuy nhiên văn mẫu chỉ dùng để tham
khảo những em cần tìm hiểu và học tập đúng phương pháp để tạo ra những bài văn của chính mình hay và thuyết phục nhất.

Tổng hợp bài văn mẫu lớp 7 hay nhất

Để học tốt ngữ văn lớp 7 hay có những nội dung bài viết văn hay ngoài việc tìm hiểu thêm những bài văn mẫu tóm gọn cách viết và sắp xếp ý cho hợp lý thì những em học viên cũng cần phải có những phương pháp học tập và làm văn tốt nhất. Khi
viết một bài văn với bất kể chủ đề gì khi có ý đinh viết bài những em học viên cần tìm hiểu kỹ đề bài và những thông tin nội dung liên quan. Việc liệt kê những ý chính làm dàn ý của bài sắp xếp theo như đúng trình tự là yếu tố thiết yếu khi viết văn. Bên cạnh đó việc đọc và tìm hiểu nhiều cũng là phương pháp trau dồi vốn kiến thức và kỹ năng và từ ngữ, tương hỗ quy trình viết văn tốt nhất.

://thuthuat.taimienphi/van-mau-lop-7-29736n.aspx
Ngoài bộ sưu tập bài văn lớp 7 hay và tinh lọc,
những bạn học viên lớp 6 đang muốn tìm kiếm những bài văn mẫu lớp 6 hay để làm tài liệu tinh lọc cho mình để phục vụ quy trình học tập thì cùng tìm hiểu thêm hoặc tải và những bài văn mẫu lớp 6 hay và tinh lọc của Tải Miễn Phí nhé.

Tải thêm tài liệu liên quan đến nội dung bài viết Tập làm văn biểu cảm lớp 7

Reply
2
0
Chia sẻ

Review Tập làm văn biểu cảm lớp 7 ?

You vừa Read Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Clip Tập làm văn biểu cảm lớp 7 tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Tải Tập làm văn biểu cảm lớp 7 miễn phí

You đang tìm một số trong những Chia SẻLink Tải Tập làm văn biểu cảm lớp 7 miễn phí.

Giải đáp vướng mắc về Tập làm văn biểu cảm lớp 7

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Tập làm văn biểu cảm lớp 7 vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Ad lý giải và hướng dẫn lại nha
#Tập #làm #văn #biểu #cảm #lớp