Kinh Nghiệm Hướng dẫn Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ Mới Nhất

You đang tìm kiếm từ khóa Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ được Update vào lúc : 2022-04-08 15:34:12 . Với phương châm chia sẻ Bí kíp về trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi tìm hiểu thêm Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Ad lý giải và hướng dẫn lại nha.

94

Mị là nhân vật TT của truyện. Cuộc đời làm dâu trừ nợ đầy cay đắng, tủi nhục của cô cũng như hành vi cởi trói cho A Phủ và cùng A Phủ chạy trốn lên khu du kích tạo thành nội dung hầu hết của truyện. Nhưng đoạn hay nhất của truyện là đoạn miêu tả tâm trạng Mị trong những đêm Tết và cơn thức tỉnh đột ngột vùng lên cứu thoát cho A Phủ. Những đoạn ấy vừa miêu tả được cái không khí tăm tối, phi nhân tính trong nhà thống lí mà ở đó, nhân vật Mị sống như một người chết, một loài vật, lại vừa thể hiện được sức sông tiềm tàng không gì dập tắt được, một sức sống đã thức tỉnh ý thức Mị, thúc đẩy cô hành vi. Trước Tô Hoài, hình như chưa tồn tại ai miêu tả được cái không khí phi nhân tính kinh khủng dưới ách thống trị của bọn thống lí riêng với đồng bào Tây Bác. Ở đấy, bọn quan lại không coi những người dân vợ, người làm là người, chúng dửng dưng với mạng sống người khác. Trong tình hình ấy, ý chí sống của Mị như đã chết. Cảm giác không khí bị thu hẹp, cảm hứng thời hạn không hề: “Mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc hiên chạy cửa số một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy mờ mờ trăng trắng, không biết là sương hay là nắng. Cái buồng ấy như cái nhà tù chung thân Đặc điểm thứ nhất của tâm lí cô Mị là con người phân lập: cô Mị hiện tại và cô Mị quá khứ hòa chung vào nhau. Nhưng nếu như con người hiện tại của Mị đã chết thì con người quá khứ của cô vẫn sống âm ỉ. Mùa xuân đến, tiếng sáo, tiếng chó sủa xa xa đã thức tỉnh kí ức… “lòng Mị thì đang sống về ngày trước”. Hai con người ấy xen kẽ nhau, khi tách ra, khi hòa vào tạo thành một. Con người hiện tại đã chết thì đờ đẫn, mất hết cảm hứng về xung quanh. Cô không biết rượu đã tan lúc nào, không biết người về lúc nào, cô cũng không biết là A Sử đã về, coi như không còn ai hết. Trái lại, con người của quá khứ thì sống dậy, tha thiết, bồi hồi, tai như nghe tiếng sáo năm nào. Cứ nhớ lại quá khứ thì cô đùng một cái sống lại, nhưng cứ nghe tới hiện tại thì cô muốn chết. Sự xen kẽ, luân phiên hồi tưởng quá khứ và cảm hứng tâm ý hiện tại tạo thành dòng ý thức sự sống của Mị. Mị bị A Sử trói đứng vào cột như một dụng cụ, mà Mị vẫn như không biết mình hiện giờ đang bị trói. Lòng cô vẫn nghe tiếng sáo đưa cô theo những trò chơi show. Chỉ khi chân tay đau không cựa được cô mới nhớ đến thực tại và thấy tủi nhục không bằng con ngựa.  Đặc điểm thứ hai trong nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp miêu tả tâm lí của Tô Hoài là miêu tả quy trình chuyển hóa tâm lí. Đây là một việc rất khó . Nếu để nhân vật thay đổi nhanh gọn, giản đơn, bỏ qua quy luật tâm lí thì nhân vật chỉ là con rối chứ không phải người sống. Khắc họa nhân vật Mị hiện tại đã chết là rất hay, nhưng lại rất khó làm cho cô sống lại! Nghệ thuật là yếu tố khắc phục trở ngại vất vả. Nhà văn đã miêu tả một quy trình tiên tiến và phát triển và đột biến. Thoạt đầu là Mị bị trói đứng suốt đêm và rùng mình nghĩ tới một người vợ đã biết thành trói đứng, bị bỏ quên ba ngày và đã chết. Sau đó tâm hồn Mị trở lại vô cảm, lầm lũi như trước. Lần này A Phủ lại bị trói đứng. Tác giả tiếp đến, tả thói quen sưởi lửa buổi khuya của Mị, để Mị hoàn toàn có thể nhìn thấy A Phủ. Rồi quy trình từ thói quen chỉ biết sống với lửa, không biết ai hết, Mị đã để ý quan tâm tới A Phủ. Mị thấy A Phủ mắt trừng trừng thì thản nhiên. Chỉ khi thấy nước mắt A Phủ thì Mị mới xúc động vì thương mình, thấy giống mình và thương người. Từ chỗ sợ đến không sợ, rồi liều cắt dây trói cho A Phủ. Từ chỗ đứng lặng trong bóng tối đến lúc Mị cũng vụt chạy ra.. Biết bao diễn biến tinh xảo trong tâm hồn cô Mị! Từ thương mình đến thương người, rồi từ cứu người đến cứu mình, một quy trình diễn biến tự nhiên, sinh động. 

Tóm lại, sự miêu tả tâm lí đã làm cho nhân vật Mị có da có thịt, có hồn. Thành công trong miêu tả tâm lí của Tô Hoài không là ngẫu nhiên. Nghệ thuật là yếu tố tái hiện cuộc sống qua cái riêng. Khi nhà văn thực sự sống với cuộc sống thành viên, rõ ràng của nhân vật thì ông hoàn toàn có thể phát hiiện ra sự sống và quy luật của nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp.

Cách triển khai chung của những vướng mắc dạng đề so sánh là khái quát những điểm tương đương và làm nổi trội sự khác lạ của những đối tượng người dùng.

Bài làm

Vợ chồng A Phủ là truyện ngắn rực rỡ cho thầy thành công xuất sắc trong nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp xây dựng nhân vật của Tô Hoài. Các nhân vật được tạo dựng với những nét tính cách riêng không liên quan gì đến nhau, độc lạ. Mỗi nhân vật lại được khắc hoạ bằng những thủ pháp nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp rất khác nhau.

Với nhân vật Mị, tác giả chọn điểm nhìn từ bên trong để mày mò những quy trình tâm lí phong phú, phức tạp; thông qua đó tái hiện những diễn biến, những thay đổi trong tâm hồn người con gái miền cao lặng lẽ mà mạnh mẽ và tự tin, quyết liệt trong khát vọng sống, khát vọng niềm sung sướng.

Trong khi đó, nhân vật A Phủ lại hầu hết được khắc hoạ qua hành vi để làm nổi trội tính cách táo bạo, gan góc và tinh thần phản kháng của một chàng trai miền núi có tâm hồn tự do, phóng khoáng.

Minh hoạ Nhân vật Mị và A Phủ trong truyện “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài

+ Hai nhân vật đều được miêu tả với số phận nhiều đau khổ, xấu số: Mị bị bắt làm con dâu gạt nợ, bị vùi dập, chà đạp đến chai sạn, tê liệt vì đau khổ. A Phủ bị đánh đập, hành hạ tàn ác, bị trở thành nô lệ truyền kiếp cho nhà thống lí, bị trói đến gần chết trên cây cột.

Đọc thêm:  So sánh Tuồng với nhiều chủng quy mô kịch nghệ khác trong khu vực

+ Mị và A Phủ đều là những người dân lao động giàu khát vọng sống, khát vọng tự do.

+ Với Mị, tác giả thiên về mày mò, thể hiện diễn biến nội tâm. Có thể phân tích diễn biến tâm trạng của Mị trong đêm hội ngày xuân ở Hồng Ngài và trong đêm cắt dây trói cứu A Phủ để minh hoạ. Chú ý cách nhà văn miêu tả nguyên nhân, diễn biến của từng quy trình tâm lí.

+ Nhân vật A Phủ hầu hết được tác giả khắc hoạ qua chuỗi hành vi để làm nổi trội tính cách táo bạo, gan góc và tinh thần phản kháng của một chàng trai miền núi có tâm hồn tự do, phóng khoáng. Chú ý hành vi và lời nói của A Phủ ở những thời gian: bị đánh đập, hành hạ suốt đêm ở trong nhà thống lí Pá Tra; đòi mượn cây súng đi bắn con hổ để khỏi tội; bị bắt trói. Trong con người A Phủ sẵn có cái “khí chất” mạnh mẽ và tự tin, gan bướng, quả cảm của một chàng trai miền núi cao. Bị A sử phá đám trò chơi show, A Phủ dám đánh lại dù biết hắn là con trai quan làng. Khi bị đánh đập suốt đêm ở trong nhà thống lí, A Phủ vẫn “chỉ im như cái tượng đá” mà chịu đòn. Ngay cả lúc phải làm thân trâu ngựa trả nợ cho nhà giàu, A Phủ vẫn không chịu cúi đầu. Để hổ ăn mất con bò, anh đòi đi bắn hổ chuộc tội và thản nhiên cãi lại thống lí.

Có lẽ, Pá Tra đã sớm nhìn thấy tính cách bướng bỉnh, ngang tàng và tinh thần phản kháng của A Phủ nên nhân chuyện mất bò, hắn bắt trói A Phủ đến chết để răn đe kẻ khác… Dẫu bị đè nén, áp bức và có những lúc bị đẩy vào tình cảnh bất lực “như con trâu đã đóng lên tròng” nhưng A Phủ vẫn không để mất bản tính ngang tàng, không chịu khuất phục trước cường quyền, bạo lực. Anh chưa bao giờ thốt lên dù chỉ một lời kêu rên hay cầu khẩn – kể cả khi bị đày đoạ đến gần chết trên cây cột trói người. A Phủ lặng lẽ mà quyết liệt đến cùng khi nhay dứt vòng dây mây, tìm cách tự cứu mình. Dòng nước mát lấp lánh “bò xuống hai hõm má đã xám đen lại” của A Phủ không riêng gì có chất chứa nỗi đau đớn, uất hận mà còn thể hiện bản tính gan góc, quật cường của một con người dù phải chết cũng không chịu.khuất phục trước cường quyền, bạo lực.

Đọc thêm:  Phân tích nhân vật Mị trong truyện “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài

Khát vọng sống, khát vọng tự do mãnh liệt đã hỗ trợ anh chống chọi với cái đau, cái đói, cái rét, cái chết trên cây cột trói người. Sau mấy ngày đêm bị trói đứng, không được ăn uống, A Phủ vẫn hoàn toàn có thể “quật sức vùng lên” chạy trốn khi được Mị cắt dây trói. Người đọc không bất thần khi sau này đến Phiềng Sa, chàng trai gan góc, táo bạo đó đang trở thành du kích.

Tô Hoài đã thu hút mọi ánh nhìn của người đọc bằng phương pháp sử dụng nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp trầnthuật uyển chuyển, linh hoạt, cách trình làng nhân vật đầy bất thần, tự nhiên mà ấn tượng.Với sự dẫn dắt khôn khéo và cách kể chuyện ngắn gọn nhà văn đã đưa người đọc đi từ bắtngờ này đến bất thần khác.3.2. Nghệ Thuật xây dựng nhân vật3.2.1. Miêu tả ngoại hình nhân vậtNgoại hình và nội tâm là tác nhân không thể thiếu để thể hiện nhân vật. Bởi nhânvật cần sự thống nhất giữa bên trong và bên phía ngoài. Để Mị xuất hiện ngay những dòng đầutiên của truyện Tô Hoài đã gây ấn tượng mạnh mẽ và tự tin với những người đọc khi khắc họa lên hìnhảnh của một cô nàng lẻ loi, một cô con dâu nhà thống lí giàu sang mà mặt lúc nào thì cũng cúixuống và buồn rười rượi: “Cô con gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tàungựa. Lúc nào thì cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay phải đi cõng nướcdưới khe suối lên, cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi” [2; tr.4]. Nếu trước kia Mị làmột cô nàng yêu đời, luôn vui vẻ thì giờ đây khi đã về làm dâu nhà thống lí Mị trở lặng lẻvà mất rất là sống lùi lũi. Bằng cách miêu tả rõ ràng khuôn mặt của Mị, Tô Hoài đã khiếnta phải suy ngẫm và cảm thấy xích míc. Một cô con dâu nhà giàu mà lúc nào thì cũng lùilũi, cúi mặt, mặt buồn rười rượi. Mâu thuẫn ấy dường như muốn hé mở cho ta về cuộc đờicủa Mị, báo hiệu một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường lắm chông gai và nghiệt ngã mà Mị sắp gánh chịu.Nhân vật A Phủ là nhân vật được Tô Hoài nhắc tới là một con người khỏe mạnh vàcó vẻ hình thức bề ngoài ưa nhìn: “A Phủ khỏe mạnh, chạy nhanh như ngựa, con gái trong làngnhiều người mê, nhiều người nói rằng: Đứa nào được A Phủ cũng bằng được con trâu tốttrong nhà, chẳng mấy lúc mà giàu” [29; tr.12]. Tô Hoài không miêu tả một cách trực tiếpmà ông miêu tả gián tiếp ngoại hình của A Phủ thông qua việc làm, cử chỉ và hành vi.A Phủ một người gan dạ, siêng năng và đậm cá tính.Nhân vật Thống lí Pá Tra không xuất hiện nhiều trong tác phẩm nhưng đấy là nhânvật điển hình cho tầng lớp thống trị miền núi. Tô Hoài không miêu tả nhiều về ngoại hìnhcủa thống lí mà chỉ phát họa sơ lượt, vài nét. Ta thấy, thống lí Pá Tra có cái đầu trọc vàđuôi tóc dài: “Lúc một loạt người hút xong, Pá Tra ngồi dậy, vuốt ngược cái đầu trọc dài,kéo đuôi tóc ra đằng trước, cất giọng lè nhè” [3; tr.11]. Ngoại hình của thống lí Pá Tramang đậm màu miền núi.Nhân vật A Sử với ngoại hình của một công tử giàu sang, con nhà quan chức: “A Sửvừa ở đâu về, lại đang sửa soạn đi dạo. A Sử thay áo mới, khoác thêm hai vòng bạc ở cổrồi bịt cái khăn trắng lên đầu . Có khi nó đi mấy ngày mấy đêm. Nó còn muốn rình bắtmấy người con gái nữa về làm vợ” [7; tr8].Ngoại hình là một trong những yếu tố không thể thiếu khi xây dựng hình tượngnhân vật. Ngoại hình giúp ta hiểu thêm phần nào về nhân vật. Trong truyện ngắn vợchồng A Phủ ta thấy mỗi nhân vật đều mang những nét ngoại hình rất khác nhau gắn sát vớinhững tính cách rất khác nhau. Mị với vẻ hình thức bề ngoài xinh đẹp nhưng khuôn mặt lúc nào cũngcúi xuống, buồn rười rượi, ẩn chứa trong số đó là sức sống mãnh liệt. A Phủ là một người18mạnh mẽ, gan góc. A Sử là một kẻ ngang ngược và thống lí Pá Tra là một người gian ác,tàn bạo.3.2.2. Miêu tả ngôn từ nhân vậtNgôn ngữ là công cụ để tiếp xúc, là phương tiện đi lại để người đọc hiểu thêm về tínhcách, tư tưởng, tâm lí,…của nhân vật. Sêdrin nhận định rằng: “Từ cửa miệng một người nói rakhông hề có lấy một câu nào và lại không thể có những hành vi, những câu nói màđằng sau lại không còn một lịch sử riêng” [4; tr.45]. Đằng sau câu nói của mọi người đềuẩn chứa những cái riêng của nó.Tô Hoài đã thành công xuất sắc khi miêu tả ngôn từ nhân vật với cách xưng hô“mày – tao”: “Mày về lạy chào tao để mày đi chết đấy à? Mày chết nhưng nợ tao vẫncòn, quan lại bắt tao trả nợ. Mày chết rồi thì không lấy ai làm nương ngô giả được nợngười ta, tao thì ốm yếu quá tuyệt vời rồi. Không được con ơi !” [4; tr.6]. Qua này đã cho toàn bộ chúng ta biết, TôHoài đã sử dụng từ ngữ rất là mộc mạc, giản dị và thân thiện với môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường.Trong suốt chiều dài của tác phẩm nhân vật Mị chỉ hai lần cất tiếng nói. Lần đầutiên Mị nói là lúc van xin cha đừng gả cô cho nhà giàu: “Ông lão nghĩ năm nào cũngphải trả một nương ngô cho những người dân ta, thì tiếc ngô, nhưng cũng lại thương con quá. Ôngchưa biết nói thế nào thì Mị bảo bố rằng: Con nay đã biết cuốc nương làm ngô, con phảilàm nương ngô giả nợ thay cho bố. Bố đừng bán con cho nhà giàu” [4; tr.5]. Điều đóchứng tỏ Mị là một cô nàng siêng năng, giỏi giang, hiếu thảo với bố và không ham giàusang, phú quý. Mị đồng ý lao động để trả nợ nhưng khước từ về làm dâu connhà giàu.Lần thứ hai Mị cất tiếng là lúc cắt dây cởi trói cho A Phủ. Tiếng nói thứ nhất đượccất lênn sau bao nhiêu năm câm lặng: “Mị rút con dao nhỏ cắt lúa, cắt nút dây mây. APhủ cứ thở phè từng hơi, không biết mê hay tỉnh. Lần lần, đến lúc gỡ được hết dây trói ởngười A Phủ thì Mị cũng hốt hoảng, Mị chỉ thì thào được một tiến “Đi ngay…””[6; tr .14]. Bao nhiêu u uất, dồn nén để rồi Mị cất tiếng. Mị khởi đầu sợ cái chết bởi lúc nàyđây Mị đã nhận được thức được toàn bộ. Sức sống trong Mị đã thực sự trở về. Cũng từ đây, Mị đãđược tự do khởi đầu một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường mới, ở vùng đất mới.A Phủ là một người mạnh mẽ và tự tin và gan dạ: “Về đến nhà, A Phủ lẳng vai ném nửa conbò xuống gốc đào trước cửa. Pá Tra bước ra hỏi: Mất mấy con bò? A Phủ vấn đáp tựnhiên: Tôi về lấy súng. Thế nào thì cũng bắn được. Con hổ này to lắm” đứng trước thế lựcthống trị A Phủ không hề sợ sệt bởi A Phủ là người không sợ cường quyền, là một ngườigan góc, táo bạo. Qua câu nói của A Phủ ta còn nhận thấy anh là người dân có trách nhiệm, APhủ nhận thức được đâu là người vừa cứu mình, là ân nhân của tớ vì vậy mà anh đãdẫn Mị cùng đi, chạy trốn khỏi nhà thống lí Pá Tra.Thống lí Pá Tra là người giàu sang nhưng cậy quyền thế, không hỗ trợ sức người dân màngược lại còn áp bức người nghèo khổ, ép Mị về làm dâu gạt nợ: “ Cho tao người con gáinày về làm dâu thì tao xóa hết nợ cho” [3; tr.5]. Lợi dụng thời cơ ép A Phủ trở thànhngười ở: “Mày không còn trăm bạc thì tao cho mày vay để mày ở nợ. Bao giờ có tiền giảthì tao cho mày về, chưa tồn tại tiền giả thì tao bắt mày ở làm con trâu, con ngựa cho nhà19tao. Đời mày, đời con đời cháu mày tao cũng bắt thế, bao giờ hết nợ tao mới thôi”[6; tr.12]. Thống lí Pá Tra là người đại diện thay mặt thay mặt cho tầng lớp áp bức thống trị, thần quyền miền núi.A Sử là một công tử nhà giàu, con trai thống lí Pá Tra tính tình ngang ngược và cótính cậy quyền như cha, ỷ thế mạnh ăn hiếp kẻ yếu: “A Sử đang sắp bước ra, bỗng quaylại, lấy làm lạ. Nó nhìn quanh, thấy Mị rút thêm cái áo. A Sử hỏi: Mày muốn đi dạo à?”[14; tr.8]. Một câu nói cứ ngỡ là vướng mắc nhưng không, đây không phải là vướng mắc mà làcâu nói như có ý không cho Mị đi dạo, như một lời răn đe trước của A Sử.Qua tác phẩm ta thấy, Tô Hoài đã sử dụng những từ ngữ sinh động, có tinh lọc. Đặcbiệt là sử dụng từ ngữ đậm màu miền núi làm nổi trội lên nhân vật. Nhà văn đã dùngnhững ngôn từ dân dã trong lời nói của nhân vật. Từ đó tương hỗ cho những người dân đọc dễ dàngtiếp cận tác phẩm và hiểu thêm về nhân vât.3.2.3. Miêu tả nội tâm nhân vậtDường như trong suốt chặn đường tìm lại chính mình nhân vật Mị chẳng nói mộtlời nào. Có thể nói, Mị là một người sống nội tâm, chỉ thể hiện qua những dòng tâm ý.Nhân vật Mị được Tô Hoài xoáy sâu từ bên trong nhằm mục đích giúp ta mày mò và phát hiện vẻđẹp tiềm tàng ở sức sống nội tâm.Ở đoạn đầu của truyện diễn biến tâm lí của Mị không được tác giả miêu tả nhiềulắm. Diễn biến tâm lí của Mị chỉ thật sự chuyển biến mạnh mẽ và tự tin trong đêm tình ngày xuân.Với tác động của yếu tố ngoại cảnh, trước hết là khung cảnh ngày xuân, tiếng chiêng đánhầm ĩ của bữa cơm tết, tiếng hát mộc mạc, giản dị. Quan trọng là tiếng sáo gọi bạn tìnhtrong đêm tình ngày xuân đã làm cho tâm trạng Mị thay đổi một cách bất thần và mạnhmẽ.Tiếng sáo là chất xúc tác khơi dậy sức sống của Mị. Đầu tiên, tiếng sáo lấp ló từ xa:“Ngoài đầu núi lấp ló đã có tiếng ai thổi sáo rủ bạn đi dạo. Mị nghe tiếng sáo vọng lại,thiết tha bổi hổi” [3; tr.7]. Khi nghe tiếng sáo trong tâm Mị bổng nghe bổi hổi, Mị bắtđầu nhớ lại lời của bài hát rồi nhẩm theo chứng tỏ sức sống trong Mị đã được gợi lại. Menrượu đã đưa Mị về với những ngày trước những ngày hoàn toàn có thể gọi là tươi đẹp tuyệt vời nhất đối vớiMị, đầy sự tự tôn và tự do.Tiếng sáo cứ thế gót vào lòng Mị biết bao là tâm ý: “Mị lịm mặt ngồi đấy nhìn mọingười nhảy đồng, người hát, nhưng lòng Mị thì đang sống về những ngày trước. Tai Mịvăng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng” [17; tr.7]. Đã mấy năm rồi chẳng năm nào A Sửcho Mị đi dạo, Mị cũng chẳng buồn đi. Nhưng ngày xuân nó lại khác, tiếng sáo đã khơigợi ham muốn đi dạo của Mị. Mị đã ý thức được mình còn trẻ và Mị muốn sống lại vớinhững ngày trước.Thật phủ phàng, một cô nàng yêu đời, lúc nào thì cũng khá được tự do, vui vẻnhư Mị mà giờ đây cô lại bị trói buộc như vậy, đau khổ như vậy. Đi chơi là quyền tự docủa mọi người vậy mà Mị cũng không còn cái quyền ấy.Từ tiếng sáo của ngoại cảnh giờ đây đang trở thành tiếng sáo nội tâm xâm nhập vàoMị: “Bây giờ Mị cũng không nói. Mị đến ngóc ngách nhà cửa, lấy ống mỡ, xắn một miếng bỏ thêmvào đĩa đèn cho sáng. Trong đầu Mị rập rờn tiếng sáo. Mị muốn đi dạo, Mị sắp đi dạo”20[11; tr.8]. Tiếng sáo thúc giục sức sống tiềm tàng của Mị, tiếng sáo làm nền tảng để sứcsống ấy hoàn toàn có thể trổi dậy mạnh mẽ và tự tin.Trong lòng Mị giờ đây chẳng cảm nhận được gì ngoài tiếng sáo: “Trong bóng tối,Mị đứng im re, như không biết mình hiện giờ đang bị trói. Hơi rượu còn nồng nàn, Mị vẫn nghetiếng sáo đưa Mị đi theo những trò chơi show, những đám chơi” [22; tr.8]. Trong tiềm thức,Mị nghe thấy có tiếng hát của những đôi trai gái. Mị nhớ lắm ngày trước, cái ngày chưavề làm dâu nhà thống lí. Mị đã từng hát như vậy, vui vẻ như vậy nhưng những ngày thángấy đã kết thúc. Mị giờ đây chỉ là một người ở không hơn, không kém những khoảng chừng thời hạn ngắn ấygiờ đây chỉ từ trong hồi tưởng, kí ức. Để rồi trong dòng tâm ý Mị bước đi, đi theotiếng gọi của lòng mình.Nhà văn Tô Hoài đã miêu tả thành công xuất sắc nội tâm của nhân vật Mị khi cho Mị chứngkiến cảnh A Phủ bị trói đứng rồi thấy những giọt nước mắt của A Phủ rơi xuống hai hõmmá. Để từ đó lòng thương mình, thương người trong Mị trổi dậy. Mị nhớ lại đêm nămtrước: “Nhìn thấy tình cảnh như vậy. Mị chợt nhớ lại đêm năm trước đó A Sử trói Mị, Mịcũng phải trói đứng thế kia. Nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuống miệng xuống cổ,không biết lau đi được” [23; tr.13]. Mị khởi đầu nhận ra sự gian ác của cha con thống lí.Một khi đã nhận được ra sự gian ác của bọn cường quyền chắc như đinh con người sẽ đứng lên đểphản kháng và Mị cũng không ngoại lệ. Mị nhớ lại đời mình,nhớ số phận nghiệt ngã củamình. Mị cảm thấy không sợ nữa, mạnh dạn cắt dây cởi trói cho A Phủ tiếp theo đó cùng APhủ trốn khỏi Hồng Ngài.Tô Hoài đã rất thành công xuất sắc khi sử dụng bút pháp miêu tả nội tâm qua ngoại hình: “Cóviệc vào trong nhà thống lí Pá Tra thường trông thấy có một cô con gái ngồi quay sợi gai bêntảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa. Lúc nào thì cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải,chẻ củi hay phải đi cõng nước dưới khe suối lên, cô ấy cũng cuối mặt, mặt buồn rười rượi”[1; tr.4]. Dáng vẻ buồn rầu như chứa được nhiều u uất trong tâm Mị.Trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ nhà văn không miêu tả về nội tâm của nhân vậtA Phủ, A Sử và thống lí Pá Tra mà chỉ miêu tả nhiều về hành vi, qua những hành độnglàm toát lên nhân vật và những gì nhà văn muốn gửi gắm trong nhân vật. Tô Hoài đã chọnhai tầm nhìn rất khác nhau để tạo ra hai hình tượng rất khác nhau. Nếu nhân vật Mị được khắchọa bằng cái nhìn từ bên trong nội tâm với sức sống tiềm tàng thì A Phủ được tác giả thểhiện ở cái nhìn bên phía ngoài qua tính cách và hành vi với việc gan dạ và táo bạo của tuổitrẻ.3.2.4. Miêu tả hành vi nhân vậtNếu nội tâm là yếu tố tình cảm giúp người đọc cảm nhận được nhân vật thì hànhđộng đó đó là yếu tố không thể thiếu để tác phẩm hoàn toàn có thể thu hút người đọc. Suốt tácphẩm, đôi lúc Mị bí mật, chịu đựng nhưng có những lúc Mị phản kháng quyết liệt, nhằm mục đích mongthoát khỏi môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường đau khổ kia, môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường của cô con dâu gạt nợ.Từ những ngày đầu về làm dâu nhà thống lí, Mị đã phản kháng mạnh mẽ và tự tin: “Có đếnhàng mấy tháng, đêm nào Mị cũng khóc. Một hôm, Mị trốn về nhà, hai tròng mắt còn đỏhoe. Trông thấy bố, Mị quỳ lạy, úp mặt xuống đất, nức nở” [7; tr.6]. Mị đã có ý định tự tử21để không phải đồng ý số phận con dâu gạt nợ. Dường như Mị đã biết trước số phậncủa mình khi về làm dâu nhà thống lí.Mị dần sống lại khi trong tôi đã có hơi men. Mị uống ực từng bát như uống đi cayđắng những ngày qua, Mị muốn chôn vùi đi cay đắng mà tôi đã chịu. Mị muốn tìm vềnhững ngày trước với những ước mơ tươi trẻ của lứa tuổi đôi mươi. Phút chốc, trong đầuMị lóe lên một ước muốn lạ lùng, ước muốn mà bao năm qua, từ khi về nhà thống lí Mịđã không bao giờ nghĩ đến: “Đã từ nãy, Mị thấy phơi phới trở lại, trong tâm Mị độtnhiên vui sướng như những đêm Tết ngày trước. Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn đấy trẻ. Mị muốn đichơi” [27; tr.7]. Mị muốn đi dạo như bao người phụ nữ có chồng khác.Hành động lại tiếp nối hành vi, một lần nữa Mị muốn tự tử khi đã nhận được thứcđược thực tại môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường. Như người ta thường nói sống trong cái khổ lâu ngày, chịu nhiềuuất ức, dồn nén rồi cũng luôn có thể có ngày nó bùng nổ “tức nước vỡ bờ” thì con người sẽ có được nhữnghành động nhất định. Còn riêng với Mị một con người đã cam chịu bao lâu nay cũng khôngngoại lệ: “Bây giờ Mị cũng không nói. Mị đến ngóc ngách nhà cửa, lấy ống mỡ, xắn một miếng bỏthêm vào đĩa đèn cho sáng” [11; tr.8]. Mị thắp sáng lên cuộc sống tăm tối của tớ, thắplên ngọn lửa lòng của Mị. Mị khởi đầu hàng loạt những hành vi: Quấn lại tóc, với taylấy cái váy hoa. Mị muốn đi dạo, sắp đi dạo và đang sẵn sàng sẵn sàng cho việc đi dạo của tớ.Chuẩn bị cho việc trở về con người thật của Mị.Dường như không biết mình hiện giờ đang bị trói đứng, Mị đã bước đi, đi trong vô thức nhưngười mộng du trong đêm tối: “Trong bóng tối, Mị đứng im re, như không biết mìnhđang bị trói. Hơi rượu còn nồng nàn, Mị vẫn nghe tiếng sáo đưa Mị đi theo những cuộcchơi, những đám chơi. “Em không yêu, quả phao rơi rồi. Em yêu người nào, em bắt phaonào…”. Mị vùng bước đi” [22; tr.8]. Mị muốn đi theo tiếng gọi của lòng mình. Nhưng sựđau đớn ở tay, chân đã đưa Mị về với hiện tại đau khổ.Trong suốt đêm tình ngày xuân, Mị đã đấu tranh kinh hoàng để tìm lại chính mình. Hànhđộng của Mị ngày càng quyết liệt hơn như báo trước rồi sẽ có được những cuộc phản khángtiếp theo còn hơn thế nữa. Đến đây, ta đã thấy được sự thành công xuất sắc của Tô Hoài khi miêutả nhân vật Mị, từ một cô nàng bị tê liệt về cảm xúc thì giờ đây Mị đã có những hành độngphản kháng mạnh mẽ và tự tin.Sau cái ngày bị trói đứng, Mị trở nên thờ ơ với toàn bộ. Mị thản nhiên khi thấy APhủ bị trói đứng Mị trở lại với môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường lầm lũi. Khi phát hiện những giọt nước mắt của APhủ: “Ngọn lửa bập bùng sáng lên, Mị lé mắt trông sang, thấy hai mắt A Phủ cũng vừamở, một làn nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại” [21; tr.13]. Lòngthương mình, thương người của Mị bừng tỉnh, Mị nhận ra được bản chất tàn độc của chacon thống lí. Sau đó, Mị đã có một quyết định hành động rất là táo bạo đó là cắt dây cởi trói cho APhủ: “Lúc ấy, trong nhà đã tối bưng, Mị rón rén bước lại, A Phủ vẫn nhắm mắt, nhưngMị tưởng như A Phủ đương biết có người bước lại… Mị rút con dao nhỏ cắt lúa, cắt nútdây mây” [5; tr.14]. Mị đã cởi trói và cứu sống A Phủ đồng thời cũng cứu sống bản thân.Cắt bỏ sợi dây trói buộc đời mình với nhà thống lí. Mị vụt chạy trong đêm tối, Mị chạytheo A Phủ dù Mị không biết rồi sẽ đi đâu về đâu. Nhưng Mị biết một điều đi theo A PhủMị sẽ không còn phải chịu cảnh khổ cực như ở trong nhà thống lí. Mị đuổi theo A Phủ để tìm mộtcuộc sống mới, một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường tươi đẹp hơn.22Tô Hoài đã khắc họa rõ ràng hành vi của Mị. Hành động tất yếu phải có trong suốtquá trình tự nhận thức của Mị. Qua đó ta thấy, ẩn chứa trong tâm hồn câm lặng ấy là mộtsức sống mãnh liệt, một khát vọng lớn lao như mạch suối nguồn trong mát không bao giờcạn.Tô Hoài đã sử dụng hành vi để thể hiện thêm về tính chất cách của A Phủ. A Phủ là mộtmầm sống khỏe mạnh mẽ và tự tin của núi rừng, xuất thân từ núi rừng vì vậy mà A Phủ rất bản lĩnh vàgan dạ. Cũng vì là một người đậm cá tính mà A Phủ có những hành vi rất là táo bạo.Đầu tiên, A Phủ đã đánh A Sử khi A Sử gây sự trong đêm tình ngày xuân. Hànhđộng của A Phủ chứng tỏ A Phủ là một người khỏe mạnh và không sợ cường quyền. Bởinếu sợ A Phủ đang không đánh A Sử. Dù ở tình hình nào A Phủ cũng không sợ. Khi làmmất bò A Phủ đòi đi bắt hổ để chuộc lỗi với thống lí. Cứ ngỡ con người mạnh mẽ và tự tin ấy sẽkhông bao giờ khóc nhưng không A Phủ đã khóc khi bị trói đứng trong đêm ngày đông:“Ngọn lửa bập bùng sáng lên, Mị lé mắt trông sang, thấy hai mắt A Phủ cũng vừa mở,một làn nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại”[21; tr.13]. A Phủkhông khóc vì đau đớn mà khóc vì nhận ra sự áp bức của ách thống trị thần quyền, sự cơcực của người dân nơi đây. Đồng thời A Phủ cũng cảm thương cho số phận của tớ.A Sử một người tàn bạo, ngang ngược. Bắt ép Mị về làm vợ, trói đứng Mị trongđêm tình ngày xuân: “A Sử bước lại, nắm Mị, lấy thắt sống lưng trói hai tay Mị. Nó xách cảmột thúng sợi đay ra trói đứng Mị vào cột nhà. Tóc Mị xõa xuống, A Sử quấn luôn tóc lêncột, làm cho Mị không cúi, không nghiên được đầu nữa. Trói xong vợ, A Sử thắt nốt cáithắt sống lưng xanh ra ngoài áo rồi A Sử tắt đèn, đi ra, khép cửa buồng lại” [17; tr.8]. Tô Hoàiđã miêu tả rất chân thực cách cư xử gian ác của A Sử riêng với Mị. Một người chồng chínhnghĩa không bao giờ làm vậy với vợ mình. Từ đó ta thấy, A Sử là một người tàn ác, ứchiếp kẻ yếu.Còn thống lí Pá Tra một người nham hiểm, gian ác, tận dụng thời cơ để bóc lột củavà sức lao động của người dân: “Mày không còn trăm bạc thì tao cho mày vay để mày ởnợ. Bao giờ có tiền giả thì tao cho mày về, chưa tồn tại tiền giả thì tao bắt mày ở làm contrâu, con ngựa cho nhà tao. Đời mày, đời con đời cháu mày tao cũng bắt thế, bao giờ hếtnợ tao mới thôi. A Phủ ! Lại đây nhận tiền quan cho vay vốn ngân hàng” [6; tr.12]. Thống lí Pá Tra lànhân vật tiêu biểu vượt trội cho những tên địa chủ gian ác, áp bức và ức hiếp kẻ yếu, là người đại diện thay mặt thay mặt choách thống trị miền núi.Tô Hoài đã xem những hành vi như thể một điểm nổi bật để thu hút ánh nhìn củađộc giả riêng với nhân vật của tớ. Qua đó, nhà văn còn tố cáo tội ác của bọn chúa đất,thực dân cảm thông cho số phận cực khổ, bị áp bức giam hãm trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường tăm tối.Đồng thời, nói lên sự phản kháng của những người dân lao động để đi tìm môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường tự do.3.3. Nghệ thuật xây dựng kết cấuQua truyện ngắn Vợ chồng A Phủ ta thấy Tô Hoài đã xây dựng kết cấu thời gianrất ngặt nghèo: Đan xen giữa hiện tại và quá khứ. Đầu tiên Mị xuất hiện ở hiện tại với hìnhảnh một cô nàng lùi lũi, mặt buồn rười rượi: “Ai ở xa về, có việc vào trong nhà thống lí Pá Trathường trông thấy có một người con gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh23tàu ngựa. Lúc nào thì cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay phải đi cõng nướcdưới khe suối lên, cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi” [1; tr.4]. Dáng vẻ của Mị đãphản ánh được số phận của cô, số phận của người dân lao động bị áp bức.Sau đó, Tô Hoài đưa Mị trở về với quá khứ tươi đẹp, một cô Mị tươi tắn yêu đờivà có tài năng thổi sáo: “Mị thổi sáo giỏi. Mùa xuân này, Mị uống rượu bên nhà bếp và thổi sáo.Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thể thổi sáo. Có biết bao nhiêu người mê,ngày đêm thổi sáo đi theo Mị” [21; tr.7]. Quá khứ qua đi hiện tại nghiệt ngã lại trở về ASử đã trói đứng Mị khi Mị đang sẵn sàng sẵn sàng đi dạo nhưng dù trói được thể xác của Mịnhưng A Sử cũng không thể trói được tâm hồn Mị, Mị vẫn đi theo những trò chơi show, đámchơi. Một lần nữa tiếng chân ngựa đạp vào vách đã làm Mị thức tỉnh Mị trở về hiện tạitrong tình hình bị trói đứng.Tối ngày đông đến, khi Mị nhìn thấy những giọt nước mắt của A Phủ thì một lầnnữa Mị hồi tưởng về quá khứ: “Nhìn thấy tình cảnh như vậy. Mị chợt nhớ lại đêm nămtrước A Sử trói Mị, Mị cũng phải trói đứng thế kia. Nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuốngmiệng xuống cổ, không biết lau đi được” [23; tr.13]. Nhớ lại tình hình bản thân để rồi Mịnhận ra được bản chất xấu xa của ách thống trị tàn ác mà tiêu biểu vượt trội là thống lí Pá Tra. Từđó, Mị đã cắt dây cởi trói cho A Phủ.Tô Hoài đã sử dụng kết cấu thời hạn vào tác phẩm của tớ một cách tinh xảo. Cácsự kiện được sắp xếp và xuất hiện lần lượt. Dù không xẩy ra ở cùng một tình hình nhưngkết cấu vẫn liền mạch, không biến thành đứt quãng. Giúp người đọc dễ theo dõi câu truyện.Tô Hoài đã thành công xuất sắc khi xây dựng kết cấu tâm lí nhân vật Mị. Mị là nhân vậtsống bằng nội tâm. Vì vậy mà diễn biến tâm lí của Mị trình làng mạnh mẽ và tự tin. Khi mới về thốnglí khởi đầu môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường của con dâu gạt nợ, Mị đã khóc ròng rã như để phản kháng. Mị có ýđịnh tự tử nhưng rồi lại thôi bởi Mị sống không riêng gì có vì mình mà còn vì người cha thân yêucủa mình: “Có đến hàng mấy tháng, đêm nào Mị cũng khóc. Một hôm, Mị trốn về nhà,hai tròng mắt còn đỏ hoe. Trông thấy bố, Mị quỳ lạy, úp mặt xuống đất nức nở” [1; tr.6].Kể từ đó diễn biến của Mị không còn gì nổi trội. Cho đến khi ngày xuân đến, những yếu tốngoại cảnh tác động đến Mị nhất là tiếng sáo đã làm cho diễn biến tâm lí Mị có sựchuyển biến mạnh mẽ và tự tin. Trong Mị có những giằng xé, xích míc giữa hiện tại và quá khứ.Hiện tại thì quá trớ trêu mà quá khứ thì quá tươi đẹp. Tiếng sáo từ xa đến gần làm cho sứcsống trong Mị trở lại. Bởi sức sống ấy không hề mất đi mà nó chỉ như đang chờ một xúctác tác động vào để rồi nó trổi dậy mạnh mẽ và tự tin. Tối ngày đông, diễn biến tâm lí Mị diễn raquyết liệt hơn Mị nhận ra được bản chất của mọi việc, ý thức được bản thân và Mị đã giảithoát cho A Phủ.Qua việc sử dụng kết cấu tâm lí cho nhân vật, nhà văn đã lột tả được hết sự camchịu của người dân nghèo khổ bị áp bức và bộ mặt xấu xa của giai cấp thống trị. Tô Hoàiđã sử dụng kết cấu thời hạn xen kẽ với kết cấu tâm lí nhằm mục đích thể hiện hết tâm trạng cũngnhư số phận của nhân vật.Ngoài việc sử dụng kết cấu thời hạn, kết cấu tâm lí Tô Hoài còn sử dụng kết cấutheo hai tuyến nhân vật trái chiều trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ. Hai tuyến nhân vật đạidiện cho hai mảng đối kháng của xã hội giữa: Một bên là tầng lớp bị trị, điều thiện, một24bên là tầng lớp thống trị, điều ác. Trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ, Thống lí Pá Tra vàA Sử là người đại diện thay mặt thay mặt cho tầng lớp thống trị, áp bức còn Mị và A Phủ là người đại diện thay mặt thay mặt cho tầng lớpnông dân nghèo khổ, bị áp bức, bóc lột. Ngoài ra lối kết cấu này còn trái chiều trong cả cácsự kiện, hình ảnh, âm thanh, tình tiết,… Chứ không riêng gì nhân vật. Trong truyện còncó sự trái chiều giữa quá khứ và hiện tại: “Mị vùng bước đi. Nhưng tay chân đau không cựađược. Mị không nghe tiếng sáo nữa chỉ nghe tiếng chân ngựa đạp vào vách. Ngựa vẫnđứng yên, gãi chân, nhai cỏ. Mị thổn thức nghĩ mình không bằng con ngựa” [25; tr8],tiếng sáo trong quá khứ thật hay, hữu tình còn hiện tại là tiếng chân ngựa đạp vào váchthô bạo. Hiện thực và quá khứ là hai mặt trái nhau, để soi sáng và tương phản lẫn nhaugiữa một cô Mị vui vẻ, yêu đời và một cô Mị vô cảm, thiếu sức sống.Kết cấu trái chiều là thủ pháp được sử dụng nhiều trong văn học. Tô Hoài đã sử dụngsự trái chiều này làm nổi trội lên hai tuyến nhân vật, thể hiện hết tính cách, nhân phẩm và tâmhồn nhân vật. Phản ánh rõ ràng bộ mặt thật của xã hội.KẾT LUẬNQua quy trình nghiên cứu và phân tích hình tượng nhân vật trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủcủa Tô Hoài, ta thấy được môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường cơ cực, khổ sở của người dân miền núi Tây Bắcdưới ách thông trị cường quyền và sự tàn ác, bóc lột của bọn địa chủ thực dân.25Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ, Tô Hoài đã xây dựng cho truyện hai mảng nhân vậtđối lập nhau: Mị và A Phủ là người đại diện thay mặt thay mặt cho những người dân nghèo, bị chà đạp, đọa đày, thốnglí Pá Tra và A Sử là người đại diện thay mặt thay mặt cho những người dân giàu thuộc tầng lớp thống trị, áp bức. Quađó, nhà văn lên án, tố cáo mạnh mẽ và tự tin những con người chỉ vì quyền lợi riêng mà nhẫn tâm chàđạp người khác, ỷ thế mạnh ăn hiếp kẻ yếu và làm nhiều chuyện xấu gây hại cuộc sốngcủa người dân.Tô Hoài đã sử dụng những hình ảnh chân thực, sống động gây ấn tượng trong mắtngười đọc. Tác giả thể hiện sự cảm thông cho số phận những người dân lao động vùng núiTây Bắc: Cam chịu môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường tối tăm, khổ cực. Đồng thời ca tụng sức sống tiềm tàng,mạnh mẽ và tự tin của người dân nơi đây. Họ đã phản kháng quyết liệt để tìm lại tự do, tìm lạicuộc sống mới.Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ đã khắc họa chân thực những nét riêng về văn hóaphong tục, tập quán, những nét tính cách và tâm hồn của người dân miền núi: Tục trìnhma, phạt vạ, cho vay vốn ngân hàng nặng lãi, cưới hỏi, nối dây, gọi bạn tình, chơi xuân,… Tính gan góc,táo bạo của A Phủ, sức sống tiềm tàng ẩn sâu trong tâm hồn Mị.Tô Hoài là một nhà văn có nguồn sáng dồi dào, một cây bút văn xuôi số 1 củanền văn học tân tiến Việt Nam. Tô Hoài luôn có những mày mò mới mẻ trong sáng tạonghệ thuật nhờ việc chịu khó, nỗ lực tìm tòi và học hỏi này cũng là yếu tố tạo ra sức sốngvà ý nghĩa lâu bền cho tác phẩm của ông riêng với đời sống tinh thần của người đọc.TÀI LIỆU THAM KHẢO1. Nguyễn Minh Ca (2012), Bài giảng nguyên lí lí luận văn học, Đại học Tây Đô.2. Lê Tiến Dũng (2005), Giáo trình lí luận văn học_ Phần tác phẩm văn học, NXBĐại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh.263. Lê Bá Hán (chủ biên) (1997), Từ điển thuật ngữ văn học, NXB Đại học Quốcgia Tp Hà Nội Thủ Đô.4. Phong Lê – Vân Thanh (2007), Tô Hoài tác gia và tác phẩm, NXB Giáo dục đào tạo và giảng dạy.5. Sách giáo khoa, Ngữ văn 12_ tập 2 (2008), NXB Giáo dục6. Phương Lựu (1997), Lí luận văn học, NXB Giáo dục đào tạo và giảng dạy, Tp Hà Nội Thủ Đô.7. Nguyễn Đức Quyền (2007), Bình giảng – Bình luận văn học, NXB Giáo dục đào tạo và giảng dạy.8. Phan Văn Tiến (2013), Bài giảng lí luận văn học 2, Đại học Tây Đô.NHẬN XÉT CỦA GIÁO VIÊN HƯỚNG DẪN………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………27

Reply
8
0
Chia sẻ

Review Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ ?

You vừa Read Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Video Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Download Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ miễn phí

Hero đang tìm một số trong những ShareLink Tải Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ Free.

Giải đáp vướng mắc về Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Nghệ thuật khắc họa nhân vật trong Vợ chồng A Phủ vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha
#Nghệ #thuật #khắc #họa #nhân #vật #trong #Vợ #chồng #Phủ