Kinh Nghiệm về Thanh xuân của Tôi đó review Chi Tiết

You đang tìm kiếm từ khóa Thanh xuân của Tôi đó review được Update vào lúc : 2022-04-20 16:06:10 . Với phương châm chia sẻ Bí quyết Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết Mới Nhất. Nếu sau khi Read tài liệu vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

158

Đây đó đó là nguyên do mà thật nhiều readers nay đã “tẩy-chay” truyện do những tác giả trẻ của Việt Nam viết.Mình tin chắc là vậy.Đây là “tuyển tập những truyện ngắn hay nhất và xuất sắc nhất trong một cuộc thi”.Và sau khi đọc mình đọng lại gì?Không gì cả, à có, một chút ít xíu sự vô vọng nặng nề về tâm ý của những con người đã viết nên cuốn sách này.
Một dạo trước kia, truyện tình cảm hoàng tử-lọ lem nổi lên như một trào lưu của văn học Việt.Chỉ cần một chàng đẹp mã nhà giàu, một nàng tuyệt sắc

Đây đó đó là nguyên do mà thật nhiều readers nay đã “tẩy-chay” truyện do những tác giả trẻ của Việt Nam viết.Mình tin chắc là vậy.Đây là “tuyển tập những truyện ngắn hay nhất và xuất sắc nhất trong một cuộc thi”.Và sau khi đọc mình đọng lại gì?Không gì cả, à có, một chút ít xíu sự vô vọng nặng nề về tâm ý của những con người đã viết nên cuốn sách này.Một dạo trước kia, truyện tình cảm hoàng tử-lọ lem nổi lên như một trào lưu của văn học Việt.Chỉ cần một chàng đẹp mã nhà giàu, một nàng tuyệt sắc giai nhân, một cuộc gặp mặt khiến họ ghét nhau như chó với mèo để rồi yêu nhau say đắm là bạn đã có trong tay diễn biến của thật nhiều cuốn sách.Rồi ở đầu cuối kiểu viết ấy cũng chìm xuống, nhường chỗ cho trend deep deep triết lí của những người dân thậm chí còn chưa tới 30 tuổi, về những trải nghiệm cay đắng của tình yêu, cuộc sống.Cách viết ấy không còn lỗi, lỗi là ở người viết làm không tới, không dứt điểm.Và trường hợp ấy xẩy ra y chang với cuốn sách này.Những tác giả như đang nỗ lực gồng mình lên để chứng tỏ là mình khác số đông(hội những người dân viết về công chúa hoàng tử), rằng mình vô cùng biết tâm ý sâu xa, vô cùng biết những khía cạnh khác của môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường không riêng gì có có màu hồng, rồi biết phương pháp đương đầu với đắng cay ra sao blabla…để rồi trở thành những cái bánh giống hệt nhau, và một khi bạn ăn nhiều quá một loại bánh, bạn sẽ cực kỳ ngán.

Mình nhớ chỉ đúng một truyện làm mình tâm ý, rằng trong quá khứ bạn yêu ai nhiều ra sao, người đó bỏ bạn đi vì một nguyên do bất đắc dĩ và giờ đây người ấy trở về,nhưng giờ đây bạn đã có một tình nhân thương bạn thật lòng thì bạn cũng không đuổi theo tình cũ.Đấy là truyện duy nhất mình thấy tử tế và chí ít còn tồn tại chút thực tiễn.Những truyện khác truyện nào thì cũng luôn có thể có dính yếu tố tình dục vào, một điều mà mình không hề thích với những mối tình đầu, làm cho mình nhiều lúc thấy dơ bẩn và chỉ muốn hét lên: dừng đến đấy là được rồi mà, không xuất sắc nhưng đã đủ rồi, đừng cố cho tình dục vào làm gì, mặn mất tác phẩm đấy, đừng phá hỏng câu truyện!Nhưng mà biết sao giờ, họ in thành sách mất rồi.Những câu thoại giả tạo, gượng ép, nỗ lực thể hiện rằng mình rất thâm thúy, đã hoàn toàn thành công xuất sắc trong việc khiến mình ghét cuốn sách.Ai muốn mua thì đừng mua, tốn 75k đấy=))

…more

Chương 41

    • Màu nền

      Sáng (Mặc định)
      Xám (Gray)
      Tối (Dark Gray)
      Tối (Dark Light)
      Vàng (Light)
      Vàng (Dark) Xanh da trời
      Xanh lá
      Tím nhạt
      Đỏ nhạt

      Cỡ chữ

      14
      16
      18
      19
      20
      22
      24
      26
      28
      30

      Font chữ

      Roboto
      Arial
      Times New Roman
      Patrick Hand
      Noticia Text
      Verdana
      Tahoma
      PT Sans
      Roboto Condensed

Sau lễ khai giảng ĐH là đợt huấn luyện quân sự chiến lược. Không biết có phải do gien di truyền, mọi động tác trong thời hạn huấn luyện quân sự chiến lược của Tưởng Tiểu Mễ thường rất chuẩn xác. Huấn luyện viên thỉnh thoảng còn nhờ cô lên số 1 làm mẫu, sau vài ngày, trong học viện chuyên nghành nổi lên tin tức có một nữ tân sinh viên vô cùng xinh đẹp tên Tưởng Tiểu Mễ. Sau một ngày huấn luyện mệt mỏi, tắm rửa xong xuôi, Tưởng Tiểu Mễ khởi đầu đắp mặt nạ dưỡng da. Quý Vân Phi chắc chắn là vẫn còn đấy chưa huấn luyện xong, nên không còn gửi tin nhắn nhắn hay gọi cho cô. Rảnh rỗi sinh chán, Tưởng Tiểu Mễ gửi tin nhắn nhắn cho chú Năm, [Tiểu Ngũ ~~ đâu rồi?] Chú Năm, [Thèm ăn đòn?] Vì vẫn đang còn đắp mặt nạ, Tiểu Mễ không đủ can đảm cười, [Chú Năm, con soi hết tất cả huấn luyện viên ở trường quân sự của con rồi, không ai đẹp trai bằng chú hết đó.] Chú Năm, [Không đẹp trai thì sao là chú Năm của con?] Tưởng Tiểu Mễ phì cười, cười xong mới nhớ đấy là ký túc xá, trong phòng còn tồn tại những nữ sinh khác, cô vội vàng xoay đầu lại nhìn, thấy mấy người bạn đều đang đeo tai nghe xem phim, nên không nghe thấy tiếng cười của cô. Cô hỏi, [Chú Năm, bữa giờ chú nhận được bưu kiện gì không?] Chú Năm, [Chú không có ở Bắc Kinh, con gửi quà cho chú à?] Tưởng Tiểu Mễ, [Dạ không, con với Quý Vân Phi chụp hình đôi, nhưng mà album to quá nên không tiện để ở ký túc xá, con nhờ nhân viên gửi tới nhà chú, chú giữ giúp con nha.] Chú Năm, [Ba mẹ của Quý Vân Phi không phải biết hai đứa đang yêu nhau sao? Để ở nhà họ không phải an toàn hơn à?] Tưởng Tiểu Mễ, [Tại con muốn xem hình chụp thế nào, bên stuido có làm thành một album, nhưng mà xem hình trên vi tính không có cảm giác gì hết trơn, con định xem hình thật thế nào rồi mới đưa Quý Vân Phi mang về nhà cất.] Chú Năm nhắn lại kêu đã biết, chừng nào về Bắc Kinh sẽ hỗ trợ cô cất kỹ. Chú Năm đang bận, Tưởng Tiểu Mễ lại tiếp tục rảnh rang, Quý Vân Phi vẫn chưa gửi tin nhắn nhắn cho cô, thế là cô bèn gửi cậu hình động cún con đang mát xa chân cho mèo con.. Qua năm phút, cậu cũng không nhắn trở lại. Bầu trời tối đen như mực, bạn cùng phòng kéo màn hiên chạy cửa số lại, vô tình đụng vào chậu sen đá bệ hiên chạy cửa số, làm rớt bể xuống nền gạch vang lên một tiếng xoảng, hơn nửa diện tích s quy hoạnh sân thượng lấm lem bùn đất và vun vãi những viên sỏi sắc tố sặc sỡ. Cô bạn cùng phòng không biết có chậu sen đá ở bệ hiên chạy cửa số, huống hồ trời nắng gắt, thông thường không nhiều người để đồ ở đó nên vừa rồi khi kéo màn cửa đang không để ý. Biết chậu cây này là của Tưởng Tiểu Mễ mang từ nhà tới, cô bạn liên tục nói xin lỗi, hấp tấp vội vàng nhặt sen đá lên, rồi vội vàng lấy chổi quét dọn bùn đất ở ban công. Âm thanh chậu cây rớt bể khá lớn, những bạn khác ở trong phòng cũng để điện thoại sang bên, xoăn tay giúp sức quét dọn và sắp xếp. Tưởng Tiểu Mễ sửng sốt, bấy giờ mới phát hiện sen đá của tớ bị thương rồi, đến chậu cũng nát tươm. Cây này là Quý Vân Phi tặng cho cô khi cậu cùng Tằng Kha và Đằng Tề đến thăm cô vào dịp nghỉ hè năm đó. Cô vun trồng cả một kỳ nghỉ hè, tới lúc đi học cũng mang lại trường chứ không nỡ để ở trong nhà. You cùng phòng liến thoắng xin lỗi, “Tiểu Mễ, xin lỗi cậu, đợi hết kỳ quân sự chiến lược rồi mình mua đền lại cho cậu nhé.” Tưởng Tiểu Mễ lột mặt nạ ra, “Không sao đâu, nhà mình còn nhiều cây lắm, có về nhà thì mình lại mang chậu khác tới.” Thật ra cô rất đau lòng. Cô không buồn rửa mặt, vội đến xem kết tinh tình yêu nhỏ bé của tớ. Lúc rớt xuống, tuy vài lá của sen đá bị mảnh vỡ của chậu hoa làm đứt, nhìn chung không sao, có lẽ rằng không chết được. Tưởng Tiểu Mễ tìm một chai nước suối rỗng, cắt một phần ba chai đi, rồi cho đất vào trong, tiếp theo đó nói với những người bạn, “Cậu không cần mua đền cho tớ đâu, cậu nhìn xem cây vẫn còn đấy sống nè.” Chưa đầy hai phút, cô đã trồng sen đá lại vào chai, rồi tưới nước cho cây. Các bạn cùng phòng còn nhặt những viên sỏi đi rửa sạch, tiếp theo đó rắc lên đất trong chai. Tưởng Tiểu Mễ không riêng gì có an ủi cô bạn, mà còn nói đùa, “Được thay da đổi thịt rồi nè.” Các nữ sinh vốn vẫn còn đấy khách sáo với nhau, nhờ việc việc nhỏ này mà khoảng chừng cách được kéo lại gần hơn. Một cô bạn cùng phòng hỏi, “Tiểu Mễ, cậu để chậu sen đá ở bệ hiên chạy cửa số để phơi nắng hả?” Tưởng Tiểu Mễ gật đầu, “Ừ, vừa phơi nắng vừa thoáng gió luôn, phơi nắng nhiều cây mới lớn, đẹp hơn.” Trời nóng nên nắng gắt hơn, do cô phải học nên không thể đem cây ra phơi nắng vào giữa trưa, tới lúc học xong về ký túc xá thì mặt trời cũng lặn rồi, chỉ từ ánh chiều tà ở ban công, nên cô mới để cây ở bệ hiên chạy cửa số vừa tiện phơi nắng, vừa hoàn toàn có thể thông gió. Cô nào biết những kỹ thuật nuôi trồng này, toàn bộ do Quý Vân Phi dặn dò. Sau khi rửa mặt, Tưởng Tiểu Mễ thoa kem dưỡng da, mấy ngày hôm nay cứ trườn mặt ra nắng, da cũng rám đen, cô đứng trước gương tỉ mỉ thoa kem dưỡng trắng da. ( Điện thoại trên bàn rung lên, là Quý Vân Phi gọi đến. Cô vội nghe máy, “Alo, nãy giờ cậu làm gì thế?” Giọng nói đầy nũng nịu. Quý Vân Phi không đáp mà hỏi lại, “Đang ở ký túc xá à?” Tưởng Tiểu Mễ, “Ừ, mới thoa kem dưỡng da xong.” Quý Vân Phi, “Đến cổng ký túc xá đi.” “Hả? Cậu…” Quý Vân Phi tiếp lời của cô, “Tớ đang ở cổng ký túc của cậu.” “Đợi mình.” Tưởng Tiểu Mễ cúp điện thoại, thay quần áo, thời hạn gấp gáp nên cô không kịp lựa đồ sao cho đẹp. Quý Vân Phi đứng ở ngã tư cạnh ký túc xá chờ cô, cúi đầu xem điện thoại giết thời hạn, cậu không ngờ Tưởng Tiểu Mễ xuống nhanh như vậy. Tưởng Tiểu Mễ rón ra rón ra đi tới, thừa dịp cậu không để ý quan tâm, ôm cậu từ phía sau, Quý Vân Phi giật mình, đến khi cảm nhận được mùi vị quen thuộc, cậu nhoẻn miệng cười. Tưởng Tiểu Mễ chìa đầu về phía trước, “Sao cậu rảnh mà đến đây thế?” “Sợ cậu nhớ tớ, nên phải tới cho cậu gặp.” Quý Vân Phi cất di động vào túi, rồi xoay người lại ôm cô vào lòng, “Có mệt không?” “Giờ hết mệt rồi.” Thấy ngã tư ở đây sáng trưng, Quý Vân Phi bèn dẫn cô đến chỗ vắng người qua lại. Đại học cũng luôn có thể có cái tốt, dù có nắm tay hay hôn môi, cũng không còn ai quan tâm hết. Dưới lầu ký túc xá, cũng hay có đàn anh tiễn đàn chị về, có khi họ còn ôm hôn nhau thắm thiết. Quý Vân Phi bồng cô lên tiếp theo đó thả xuống, “Ốm đi rồi.” “Thì huấn luyện quân sự chiến lược cực quá mà.” Tưởng Tiểu Mễ tựa vào ngực cậu, “May là sắp kết thúc rồi.” Quý Vân Phi sờ cằm của cô, “Ngẩng đầu lên đi.” “Hả? Làm gì?” Cô vừa mới ngẩng đầu, nụ hôn của Quý Vân Phi chạm vào môi cô. Lúc khai giảng, cậu đã tới thăm cô một lần, sau khi đợi huấn luyện quân sự chiến lược khởi đầu, cậu không còn nhiều thời hạn đến thăm, nhân ngày hôm nay huấn luyện xong sớm, cậu tắm rửa xong, không màng cơm nước liền ngồi tàu tới đây thăm cô. Sau bao lần hôn nhau, giờ đây Quý Vân Phi đã biết phương pháp hôn sâu, dù kỹ thuật hôn cũng không đảm bảo siêu thêm bao nhiêu. Tưởng Tiểu Mễ thở không nổi, mặt đỏ bừng, lưỡi bị cậu quấn đến đau, kết thúc nụ hôn, cô hờn dỗi cắn vào bả vai cậu. “Aaa, đừng vô lý vậy mà.” “Cậu còn nói nữa tớ lại cắn tiếp.” Sau này lại cắn nhẹ vai cậu lần nữa. “…” Quý Vân Phi dùng chóp mũi cọ vào mặt của Tưởng Tiểu Mễ, thật ra hai người cũng không còn chuyện quan trọng gì để nói, bởi cả hai đã trò chuyện với nhau mỗi ngày từ sáng đến trưa. Cậu chỉ muốn đến gặp cô thôi. Đối với Tưởng Tiểu Mễ, hai người không cần lên tiếng, chỉ việc cậu ôm cô là rất đủ rồi. Quý Vân Phi lúc thì vuốt ve mặt, lúc thì hôn chóp mũi của cô, một khi đã thân thiện thì không thể nào tạm ngưng được. Tưởng Tiểu Mễ rất thích cảm hứng thân thiện này, bỗng cô chợt nhớ đến một chuyện, “À phải rồi, chậu sen đá mà cậu tặng mình bị thương rồi, lúc đem ra phơi nắng, không thận trọng rớt từ bệ hiên chạy cửa số xuống.” Cô không nói là vì người làm rớt. Tiếp đó, cô nói với cậu, “Xin lỗi.” “Không sao, tớ tóm gọn về cho cậu chậu khác.” “Được, mình yêu thích hai chậu.” “Được.” Hai người bên nhau thêm một lúc, Tưởng Tiểu Mễ nhìn đồng hồ đeo tay thấy đã trễ, giục cậu, “Cậu mau về đi, mai còn phải dậy sớm nữa.” Quý Vân Phi gật đầu, càng ôm chặt cô hơn, “Mấy ngày tới tớ phải tham gia diễn tập quân sự chiến lược, với trong lớp có nhiều chuyện nên phải lo, chắc không còn thời hạn đến thăm cậu, lúc nào đi học chính thức thì tớ sẽ tới thăm cậu.” “Ừ, không cần tới cũng khá được, toàn bộ chúng ta hoàn toàn có thể gọi video mà.” Mười ngón tay chậm rãi xen kẽ, Tưởng Tiểu Mễ cùng cậu đi về phía ký túc xá, thuận miệng hỏi cậu, “Nè, bữa giờ có cô nàng nào theo đuổi cậu không?” Quý Vân Phi, “Tạm thời không theo đuổi trực diện.” Tưởng Tiểu Mễ, “… Vậy là có theo đuổi hả?” Quý Vân Phi, “Hôm nay lúc lớp giải tán, một bạn nam trong lớp nói có bạn gái hỏi cậu ấy số điện thoại của tớ.” “Thế cho chưa?” “Cho rồi, bạn nam đó không biết tớ có bạn gái, tại chúng tớ không ở chung ký túc xá.” Quý Vân Phi nói tiếp, “Đợi lát về tớ sẽ xử lý và xử lý chuyện này.” “Giải quyết ra làm sao?” “Đến lúc đó cậu sẽ biết.” Rất nhanh đã tới cổng ký túc xá, Quý Vân Phi cúi người thủ thỉ bên tai cô, “Ngủ ngon nhé, yêu cậu.” Tuổi trẻ thật tốt biết bao, những lời nói ngon ngọt cứ thế tuôn ra, thẳng thắn bày tỏ, không chút ngại ngùng. Tưởng Tiểu Mễ hôn một chiếc lên môi cậu, “Mình cũng yêu cậu, đi đường thận trọng.” Hai người lại hôn nhau lần nữa rồi mới chịu tạm biệt. Từ ký túc xá đến ga tàu phải đi dạo rất xa, nhưng cậu không hề cảm thấy lạnh lẽo hay đơn độc, bởi trong tâm cậu hiện giờ tràn trề niềm sung sướng. Nhiều năm tiếp Từ đó, cậu phát hiện bản thân rất quen thuộc với thật nhiều nơi trong khuôn viên trường ĐH Nhân Dân này, từ căn tin, đến phòng trà, siêu thị, rồi thư viện, cậu biết rõ từng ngóc ngách không thua gì trường học cũ. Lúc tốt nghiệp ĐH, cậu thậm chí còn còn nuối tiếc khuôn viên trường này còn hơn hết Tưởng Tiểu Mễ. Một nửa thanh xuân và tình yêu của cậu là ở nơi này. Khi Quý Vân Phi về đến ký túc xá đã và đang hơn mười giờ, những bạn đều đã về phòng, người thì đọc sách, người thì đang chơi vi tính. Tắm xong, có một cậu bạn hỏi cậu, “Cậu với Giang Nguyệt quen nhau từ cấp ba sao?” Quý Vân Phi gật đầu, cậu không ngờ lên ĐH lại học cùng lớp với Giang Nguyệt, cậu cũng không biết cô nàng Đk cùng chuyên ngành với cậu. Một khoa chia ra nhiều lớp, nào biết được lại trùng hợp cùng lớp với Giang Nguyệt. Trưa nay gặp được Giang Nguyệt ở căn tin, Giang Nguyệt cứ nhắc tới những kỷ niệm ở Thượng Hải với cậu. You cùng phòng lại hỏi, “Cậu nói cậu có bạn gái rồi, là Giang Nguyệt hả?” Quý Vân Phi, “Không phải, bạn gái mình học ĐH Nhân Dân.” You cùng phòng đưa tay làm ký hiệu “OK”, “Ký túc xá kế bên có người muốn theo đuổi Giang Nguyệt, mà trưa nay thấy bạn ấy dữ thế chủ động rỉ tai với cậu, rồi còn ngồi ăn cơm chung nữa, cứ tưởng hai người đang cặp với nhau, nên kêu mình nghe ngóng thử xem, nếu không phải thì tốt rồi.” Quý Vân Phi nghiền ngẫm nhìn điện thoại thật lâu, Giang Nguyệt dường như vẫn chưa chắc như đinh cậu và Tưởng Tiểu Mễ đang yêu thương nhau, đến hơn cả bạn bè trong lớp của hai người càng không biết. Cậu cũng không thể gặp ai cũng nói “tôi có bạn gái rồi”. Sau khi tâm ý thận trọng, cậu mở Wechat ra, khởi đầu thao tác, và nhanh gọn hoàn thành xong. Cậu gửi tin nhắn nhắn cho Tưởng Tiểu Mễ, [Tiểu tóc búi biết ghen.] Rồi gửi thêm tin nhắn thứ hai, [Tớ về đến ký túc xá rồi.] Tưởng Tiểu Mễ vừa ngồi xuống giường là nhận được tin nhắn của cậu, thấy trên màn hình hiển thị điện thoại hiển thị hình đại diện thay mặt thay mặt lạ lẫm, tên thông tin tài khoản vẫn là “Tiểu Phi Phi”. Cô hơi ngạc nhiên, hình đại diện thay mặt thay mặt bị đổi rồi à? Hình đại diện thay mặt thay mặt cậu dùng lúc trước là hình đôi với hình đại diện thay mặt thay mặt của cô, cô dùng hình mèo con đánh cún con, còn cậu dùng hình cún con đang trêu mèo con. Sao tự nhiên lại đổi thế? Tưởng Tiểu Mễ nằm xuống, vội vàng ấn vào hình đại diện thay mặt thay mặt, phóng to lên, nhìn rõ hình rồi môi bỗng dưng nở nụ cười. Thật không biết xấu hổ. Hình đại diện thay mặt thay mặt là một tấm ảnh trong album hình đôi, lấy nền hai người ở trong phòng học, cô đang cúi đầu đọc sách, còn cậu lén hôn cô. Chưa kịp mừng rỡ thì cô bỗng cảm thấy không ổn, không phải bạn bè trong Wechat sẽ thấy hình đại diện thay mặt thay mặt này sao, càng không giấu được người trong nhà, cậu đổi hình như vậy thì ai cũng biết hết?? Vậy là người nhà cậu cũng tiếp tục thấy… Lúc này, trong nhà đất của Quý Vân Phi ở Thượng Hải. Ba Quý đang tính nhắn tin hỏi Quý Vân Phi dạo này học quân sự chiến lược sao rồi, nhưng vừa thấy hình đại diện thay mặt thay mặt mới của con trai, ông thật sự không biết gõ chữ thế nào, đành lặng lẽ đóng khung tin nhắn lại. ****** 1. Elvie vẫn chưa quen cách xưng hô Anh – Em của Bé Gạo và Bé Bay cho nên vì thế mạn phép giữ lại xưng hô Cậu – Tớ – Mình:D nghe cho chong xáng, chứ thật ra hai bé cũng hết chong xáng rồi =)) 2. Sen đá: có lá dày thịt, ưa nắng, chịu hạn tốt, cây được phơi đủ nắng nắng lá mới dày, mọng nước. 3. Đại học Nhân Dân Trung Quốc (Renmin University of China – ), trong bản raw,tác giả viết tắt là Nhân Đại, là trường tổng hợp trọng điểm vương quốc chuyên về khoa học xã hội và nhân văn thuộc bộ giáo dục, do bộ giáo dục và thành phố Bắc Kinh kiến lập.

4. : tên khá đầy đủ là Skin conditioner – lotion dưỡng trắng da của dòng mỹ phẩm Hatomugi (khá nổi ở Nhật lẫn Việt Nam, giá dân dã nhưng chất lượng tốt). Elvie thì xài loại kem dưỡng ẩm Skin Conditioning Gel của dòng này, cũng rất tốt, da sáng, không biến thành bong da hay nứt nẻ vào đông, giúp giảm thâm nữa, dùng kết phù thích hợp với sữa dưỡng ẩm của Hada Rabo và serum dành riêng cho da nhờn, da nhìn sáng và mướt mát hơn sau tầm 3 ngày sử dụng. Đặc biệt hai loại này của Hatomugi không riêng gì có xài cho da mặt mà còn xài được cho toàn bộ body toàn thân. Cả hai loại không chứa cồn, nên không khiến tổn hại cho da.

TX Thanh Xuân Của Tôi Đó!

Reply
8
0
Chia sẻ

Clip Thanh xuân của Tôi đó review ?

You vừa tìm hiểu thêm Post Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Clip Thanh xuân của Tôi đó review tiên tiến và phát triển nhất

Chia Sẻ Link Download Thanh xuân của Tôi đó review miễn phí

Hero đang tìm một số trong những Chia Sẻ Link Down Thanh xuân của Tôi đó review miễn phí.

Thảo Luận vướng mắc về Thanh xuân của Tôi đó review

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Thanh xuân của Tôi đó review vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha
#Thanh #xuân #của #Tôi #đó #review