Kinh Nghiệm về Hồng vệ binh là ai Mới Nhất

You đang tìm kiếm từ khóa Hồng vệ binh là ai được Cập Nhật vào lúc : 2022-04-19 16:42:10 . Với phương châm chia sẻ Mẹo về trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi đọc Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Tác giả lý giải và hướng dẫn lại nha.

266

Đồng chí Ngô Hàm ơi, tôi xin chắp nén tâm nhang tạ tội

Tháng 6/1966, tôi mới 15 tuổi, học viên lớp 8 Trường Nữ sinh Số 1 Bắc Kinh. Khi đó, trên toàn quốc đang dấy lên làn sóng phê phán vở kịch “Hải Thụy bãi quan” của Ngô Hàm. Liên tiếp được đọc nhiều bài phê phán trên báo chí, thoạt đầu tôi tìm đọc vì tò mò bởi giọng văn thử thách quyết liệt, lâu dần thấy mê. Sách báo, chữ in, khi đó riêng với tôi thiêng liêng lắm.

Càng đọc càng thấy phẫn nộ, tại sao giải phóng đã bao nhiêu năm mà ngay tại thủ đô vẫn vẫn đang còn kẻ dám xỏ xiên bóng gió công kích lãnh tụ vĩ đại, chúng tôi liệu hoàn toàn có thể “trơ mắt ếch” đứng nhìn không?

Khoảng hạ tuần tháng 6/1966, vào một trong những buổi chiều chúng tôi đang ngồi thảo luận trong lớp học, bỗng nghe tiếng ồn ào ngoài sân, nhìn ra thấy rất nhiều học viên những lớp khác ùn ùn chạy ra cổng, la hét: “Kéo tới nhà Ngô Hàm”, “Đi đấu Ngô Hàm!”, “Hỡi những tiểu tướng, xông lên!”.

Ngay lập tức máu nóng cuồn cuộn trong người, chúng tôi cùng òa lên nhập với mọi người lao thoát khỏi cổng trường, rầm rập dọc theo phố Nam Trường xộc thẳng tới trước cổng lớn nhà Ngô Hàm ở phố Bắc Đẩu.

Nơi đó đang chật cứng học viên đủ mọi lứa tuổi, tiếng hô khẩu hiệu, tiếng đạp cổng rầm trời dậy đất, khí thế xung thiên tựa như muốn đạp bằng nhà Ngô Hàm.

Một nữ sinh cấp 3 đang đứng trên bậc thềm cao nhất vung nắm đấm, gân cổ lên gào giọng the thé: “Đả hòn đảo Ngô Hàm!”, “Kẻ nào phản đối lãnh tụ vĩ đại, toàn bộ chúng ta đập nát đầu chó của nó!”. Tiếng đập cửa, đá cửa cùng tiếng la hét quyện với nhau như vỡ chợ.

Ngay lúc ấy có một cô học viên nhỏ nhà cách vách với nhà Ngô Hàm kéo tôi và một học viên nữa chạy luồn sang sân sau nhà cô ta, trèo lên một cây to bước xuống nóc tường xây nhà ở Ngô Hàm rồi xuống đất.

Bị cảnh vệ gác nhà Ngô Hàm chặn lại, chúng tôi liền níu kéo, cào cấu chống lại. Không biết ai này đã phá tung được cánh cổng, thế là loại người như nước vỡ bờ ào vào trong sân.

Loáng cái, căn phòng phía bắc ngôi nhà chật cứng học viên, Ngô Hàm đang ngồi trên chiếc sofa kê gần hiên chạy cửa số, cạnh bên có lẽ rằng là viên thư ký của ông đang ra sức dang tay bảo vệ ông. Nhiều học viên xô tới hất tung những chồng sách báo, rồi chộp lấy ném tới tấp vào người ông, phun nước bọt vào mặt ông.

Tôi cố chen được tới ngay cạnh bên Ngô Hàm, tò mò ngắm nghía, tôi thấy khuôn mặt ông phúc hậu, hai con mắt hiền từ, chẳng giống hình tượng “yêu ma quỷ quái” mà báo chí mô tả chút nào, bất giác tôi dội lên lòng thương cảm, thấy tội nghiệp thế nào ấy.

Nhưng ngay lập tức nhớ tới Ngô Hàm là người đã dám láo xược phản đối lãnh tụ vĩ đại, thế là lại cố làm vẻ nghiêm trọng cật vấn ông: “Tại sao ông lại dám phản đối lãnh tụ vĩ đại?”. Ông vội lắc đầu và cúi xuống, nói: “Tôi không phản đối lãnh tụ vĩ đại bao giờ!”. Nước bọt do lũ học trò chúng tôi nhổ chảy nhểu từ đỉnh đầu hói của ông trượt xuống trước trán.

Lát sau thì Hiệu trưởng và Bí thư Chi bộ tới dẫn đám học viên ra triệu tập tại sân trước nhà mở đại hội phê phán tại chỗ, hò hét, hô khẩu hiệu khản cổ một lúc liền kéo đi, cắt cử mấy đứa chúng tôi ở lại trong nhà viết khẩu hiệu, biểu ngữ.

Tôi cầm một tờ biểu ngữ, đang loay hoay không biết dán ở nơi nào thật thích mắt, thì ngó thấy một học viên đứng phía ngoài hiên chạy cửa số gỗ gõ gõ vào tấm kính, rồi đưa bàn tay  vã vã lên trán mình, ra hiệu bảo tôi hãy dán luôn tờ biểu ngữ ngay lên trán Ngô Hàm.

Thoạt đầu, tôi ngần ngừ không nhẫn tâm, nhưng nghĩ ngay tới lập trường giai cấp phải kiên định, liền cố làm ra vẻ hung hăng tức giận, bước tới ấn tờ biểu ngữ lên trán ông.

Sau khi “Bè lũ bốn tên” bị đập tan, đọc được bài báo kể lại cái chết thê thảm của vợ chồng Ngô Hàm trong “Văn cách” bởi bàn tay “quần chúng cách mạng” là bọn “tiểu tướng Hồng vệ binh” cuồng tín như tôi, lòng tôi bỗng nhói đau.

Đối với cảnh ngộ thê thảm của toàn bộ nhà ông, lẽ nào chúng tôi không còn trách nhiệm? 20 năm đã qua đi, mỗi lần nhớ tới chuyện này tôi lại thấy hổ thẹn day dứt. Tới nay, nỗi oan khuất của Ngô Hàm đã được làm sáng tỏ, tôi thầm cáo lỗi với hương hồn ông, cầu mong trên trời xanh cao vời vợi, anh linh ông được an ủi.

(Lời kể của nguyên tiểu tướng Trương Nghĩa Đông).–PageBreak–

Điền Hán bị đấu

Điền Hán – tác giả bài Quốc ca hùng tráng của Trung Quốc, danh phất như cồn. Khi tôi theo học tại Trường trung học Số 5 Bắc Kinh, thì ông cư ngụ trong một ngôi nhà ngay cạnh trường chúng tôi.

Mùa hạ hơn 20 năm trước đó, trời đất hòn đảo điên, mây đen cuồn cuộn, trước cánh cửa nhà ông có dán một tờ giấy, trên viết: “Các tiểu tướng Hồng vệ binh thân mến: Con chó già Điền Hán không còn trong nhà, những ai muốn phê phán đấu tố hắn hãy tìm tới trụ sở Hội Liên hiệp văn học”.

Thế là, tôi hiểu ra, trong cái ngõ ngách này sẽ không còn hề được nhìn thấy bóng hình ông già mập ngồi xe hơi nữa.

Tại Trụ sở Văn Liên (Hội Liên hiệp văn học Trung Quốc) trong một hội trường không lớn, hơn 10 người bị lôi ra đấu tố xếp thành một hàng ngang, đứng cúi đầu (bởi ngẩng cao đầu sẽ bị khép tội “ngoan cố chống lại lãnh tụ vĩ đại”!), trong số đó có một nữ cán bộ bị đánh đập tơi tả, máu me bết tóc tai, quần áo, nghe nói vì bà ta chống lại việc Hồng vệ binh thực thi “trò chơi cách mạng” nên bị gọt hẳn một nửa mái tóc (gọi là kiểu tóc âm – dương).

Những “tiểu tướng Hồng vệ binh” 17, 18 tuổi, mặc quân phục, cầm dây sống lưng da to bản, khóa đồng vàng chóe, đứng sát ngay sau sống lưng những người dân bị đấu tố, dựng mày quắc mắt, sát khí đằng đằng.

Điền Hán là một trong những người dân xấu số đứng xếp hàng ngang chờ đấu tố. Một “tiểu tướng” hùng hổ bước tới trước mặt Điền Hán, quát lớn: “Điền Hán, mày thật to gan lớn mật, coi trời bằng vung, dám xỏ xiên công kích lãnh tụ vĩ đại Mao Chủ tịch, không thể tha thứ được!”, “Đả hòn đảo Điền Hán!”, “Đập nát đầu chó Điền Hán!”, rừng cánh tay giơ lên kèm tiếng hô vang rền, ngay lập tức những chiếc thắt sống lưng da quất tới tấp lên trên người ông, loáng cái trên chiếc áo sơmi trắng ông mặc in lằn dọc lằn ngang những vết máu.

Ông vẫn cúi đầu, nhíu mày không hé răng kêu la, rên rỉ. Một Hồng vệ binh gào lên: “Bắt nó quỳ xuống!”. 2 tay tiểu tướng đứng phía sau túm cổ áo ông dúi xuống, đá mạnh vào kheo chân bắt ông quỳ trên sân khấu.

Hồng vệ binh truy kích đến cùng không tha, cầm micro dí trước mặt Điền Hán, lần nữa cật vấn: “Nói mau, xỏ xiên, chửi bóng, chửi gió Mao Chủ tịch, lãnh tụ vĩ đại có đáng đánh không?”. Điền Hán vấn đáp: “Chửi Mao Chủ tịch, đáng đánh!”.

Câu nói đó rất phân minh rành rọt, qua micro phóng to càng rõ ràng. Bỗng tên Hồng vệ binh kia nhảy dựng, mắt trợn muốn tóe lửa, gầm lên: “A, thằng già khốn nạn này! Mày dám nói Mao Chủ tịch, đáng đánh!”. Chưa kịp nghe lời thanh minh của Điền Hán thì từ phía sau, những chiếc dây thắt sống lưng da khóa đồng đã vun vút quất xuống sống lưng ông.

Ông vẫn gồng mình, cắn răng, nhíu mày chịu đòn, không nói, chiếc áo sơmi rách nát tơi tả, đẫm máu. Quần chúng phía dưới đờ đẫn, trố mắt nhìn, lặng như tờ. Khi những “đả thủ” cảm thấy “hành vi cách mạng” không thiết yếu  tiếp tục nữa, cuộc đấu tố mới dừng.

Nhiều người chen nhau lên sát mép sân khấu, với tâm trạng đầy không tin, muốn ngó cho rõ những danh nhân văn học mà người ta từng say mê kính trọng thuở nào. Một người trạc trung niên kéo tay gã đội trưởng Hồng vệ binh lý giải: “Vừa rồi Điền Hán bảo “chửi Chủ tịch, đáng đánh” chứ không phải “Mao Chủ tịch đáng đánh”. Các cậu hiểu nhầm rồi”.

Câu vấn đáp là: “Ôi dào, những kẻ xấu xa như hắn, muốn đánh là đánh, đánh mỏi tay thì dừng, chết bỏ!”.Đồng chí Điền Hán đã ra đi hơn 20 năm rồi. Ông đã để lại cho toàn bộ chúng ta  lời ca hùng tráng, chấn động lòng người: Vùng lên, hỡi những người dân không cam chịu làm nô lệ!

(Lời kể của nguyên tiểu tướng Hồng vệ binh Trương Nhuận Hòa).–PageBreak–

Đi “phúc thẩm” giáo sư Lương Tư Thành

7, 8 đứa vô công rồi nghề, chúng tôi (vì trường học ngừng hoạt động để học viên tham gia cách mạng) rủ nhau tổ chức triển khai thành một đội nhóm chiến đấu, chẳng qua chỉ nhằm mục đích mục tiêu để người ngoài hiểu rằng chúng tôi không phải là không nhiệt tình cách mạng.

Chúng tôi không thích để người khác vận động, mà cũng chẳng có bản lĩnh đi vận động người khác, chi bằng mình vận động mình vậy. Vào một ngày ngày xuân năm 1967, Hoàng Quân, người dân có học vấn cao nhất trong chúng tôi lóe lên một ý tưởng: “Này, chúng mình đi “phúc thẩm” Lương Tư Thành chơi!”.

Quang cảnh phê phán, đấu tố Ban lãnh đạo thành uỷ Bắc Ninh theo thông tư của Giang Thanh-Lâm Bưu.

 

Thật là một kiến nghị động trời, thú vị và lập tức được toàn bộ tán thành.Nhập học năm 1963, chúng tôi đã nghe tới đại danh của Lương tiên sinh, nhưng ông chưa dạy lớp chúng tôi tiết nào, chỉ đôi lần đáo qua thị sát phòng đồ họa của sinh viên chúng tôi.

Trong ấn tượng của tôi, khi đó tên tuổi của Lương tiên sinh dường như đã gắn sát với sai lầm không mong muốn của “chủ nghĩa phục cổ”, “chủ nghĩa duy mỹ” nghĩa là cái ta thường gọi là “nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp vị nghệ thuật và thẩm mỹ và làm đẹp”. Bởi vậy, bùn bẩn nước dơ dội lên đầu ông trong “Văn cách” khỏi phải nói.

Lần này chúng tôi tới “phúc thẩm” (xét xử lại) thực ra hầu hết là xuất phát từ… sự tò mò và để giết thì giờ!Lương tiên sinh đang sẵn có nhà, với tâm trạng “chờ vấn tội” nên ông  luôn trong tư thế sẵn sàng tiếp nhận sự phê phán, đấu tố của những tiểu tướng cách mạng.

Chúng tôi bước vào, được ông lịch thiệp mời ngồi, không đọc “ngữ lục” (sách đỏ tập hợp lời dạy của Mao Chủ tịch), cũng không hô khẩu hiệu, nhất thời im re. Ông già gầy gò lộ vẻ bồn chồn căng thẳng mệt mỏi.

May sao Hoàng Quân  đã đọc mấy bài phê phán Lương tiên sinh trên tờ Nhân dân nhật báo liền lấy ngay mấy ví dụ chỉ trích ông mượn cổ đả kim “công kích gian ác” để hỏi tiên sinh Lương Tư Thành nhận thức ra sao.

Tiên sinh vấn đáp rằng toàn bộ những yếu tố báo nêu ông đã “phản tỉnh” (suy ngẫm, xem xét, tự kiểm điểm) rất thâm thúy. Chúng tôi lại yêu cầu ông hãy nói về “tội trạng” chính của tớ – cổ xúy cho chủ nghĩa phục cổ.Đại thể là vì chúng tôi cố làm ra vẻ “ta đây” nhưng vẫn lộ chân tướng rất thiếu “khí thế tạo phản”.

Dường như Lương tiên sinh đã nhìn thấu “tim đen” chúng tôi chẳng qua chỉ là lũ choai “vô công rồi nghề” nhiễu sự cho vui, ông dần tỏ ra không căng thẳng mệt mỏi lo âu nữa, khởi đầu bạo dạn trò chuyện, từ chuyện “Mỹ cung thất dĩ tráng thiên tử chi uy” (lấy cung mỹ nữ làm mạnh thêm uy quyền thiên tử) của Tiêu Hà đời Hán, đến “doanh tạo pháp thức” (phương thức phép tắc xây dựng) đời Tống và “Doanh đạo đắc liệt”) (chuẩn mực xây dựng) của Bộ Công đời Thanh.

Rồi, ông kể sơ qua về lịch sử kiến trúc Trung Quốc cho chúng tôi nghe, thi thoảng còn chen vào câu nói vui. Ông nói say sưa như đang giảng bài, quên khuấy luôn cả thân phận chờ luận tội của tớ, còn chúng tôi, mải mê nghe cũng quên luôn mục tiêu chính của chuyện “kéo quân” tới đấy là để thực thi “hành vi cách mạng”.

Nói xong, không khí căn phòng lại trầm lắng, tiên sinh hắng giọng, hỏi lại chúng tôi: “Các trò có còn  hỏi gì nữa không?”. Chúng tôi tất thảy đều đưa mắt nhìn Hoàng Quân, anh ta biết ý, đành nhắc lại câu phỏng vấn ban đầu, rằng Lương tiên sinh vẫn chưa vấn đáp trực diện yếu tố.

Lần này Lương tiên sinh không hề lo ngại nữa, nói thẳng: “Các trò muốn tôi lý giải thế nào, để tôi còn liệu?”, nói xong ông cười tự do. Chúng tôi cũng cười ồ theo, rất vui vẻ tự do, như  buổi học trò đến thăm thầy. Lương tiên sinh đã ra đi, ông lạ lẫm biết từng người trong chúng tôi, nhưng sau lần ấy, chúng tôi càng khâm phục tiên sinh.

Đếm đốt ngón tay, loáng cái 20 năm đã trôi qua, Hoàng Quân, người dân có học vấn nhất trong “Đội chiến đấu” của chúng tôi lúc bấy giờ là một tiến sỹ kiến trúc học quốc tịch Trung Quốc, Trường ĐH Princeton, Mỹ kế tục sự nghiệp Lương tiên sinh, những người dân còn sót lại trong chúng tôi cũng đều đạt ước nguyện sự nghiệp của tớ.

Anh danh của tiên sinh ngày nó lại được người đời tôn kính như vốn có. Còn chúng tôi, mỗi lần gặp nhau, khi nhắc tới lần “phúc thẩm” ấy, lại cười phá, như sinh thời tiên sinh đã cùng chúng tôi cười vui.

(Lời kể của nguyên đội viên “Đội chiến đấu” Kim Bá Cầm)

Bùi Hữu Cường

Reply
7
0
Chia sẻ

Clip Hồng vệ binh là ai ?

You vừa tìm hiểu thêm tài liệu Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Video Hồng vệ binh là ai tiên tiến và phát triển nhất

Share Link Cập nhật Hồng vệ binh là ai miễn phí

Pro đang tìm một số trong những Share Link Cập nhật Hồng vệ binh là ai Free.

Hỏi đáp vướng mắc về Hồng vệ binh là ai

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Hồng vệ binh là ai vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Ad lý giải và hướng dẫn lại nha
#Hồng #vệ #binh #là