Kinh Nghiệm về Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 Mới Nhất

You đang tìm kiếm từ khóa Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 được Cập Nhật vào lúc : 2022-04-24 10:15:09 . Với phương châm chia sẻ Bí kíp về trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết Mới Nhất. Nếu sau khi tìm hiểu thêm nội dung bài viết vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha.

206

Đâu là cơ quan ngôn luận của Đông Dương Cộng sản đảng?

Tổ chức tiền thân của Đông Dương cộng sản liên đoàn là tổ chức triển khai nào?

Hạn chế lớn số 1 của những tổ chức triển khai cộng sản xuất hiện năm 1929 là

Sự Ra đời của ba tổ chức triển khai cộng sản ở Việt Nam 1929 có ý nghĩa gì?

(TG) – Đảng Cộng sản Việt Nam Ra đời gắn sát với công lao to lớn của đồng chí Nguyễn Ái Quốc, người quyết định hành động thành công xuất sắc Hội nghị hợp nhất những tổ chức triển khai cộng sản vào trong ngày xuân năm 1930, tạo ra bước ngoặt mới cho trào lưu cách mạng Việt Nam.

Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 3/2/1930. (Ảnh chụp lại tranh của họa sỹ Phi Hoanh tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia).

Nửa thời gian ở thời gian cuối năm 1929, thời điểm đầu xuân mới 1930, ở Việt Nam xuất hiện 3 tổ chức triển khai cộng sản là Đông Dương Cộng sản Đảng (xây dựng tháng 6/1929), An Nam Cộng sản Đảng (xây dựng tháng 10/1929) và Đông Dương Cộng sản Liên đoàn (xây dựng tháng 1/1930). Sự Ra đời của 3 tổ chức triển khai cộng sản đã chứng tỏ sự thắng thế của Xu thế cộng sản trong trào lưu cách mạng Việt Nam.

Ba tổ chức triển khai cộng sản Ra đời tiếp tục thúc đẩy trào lưu công nhân và trào lưu yêu nước tăng trưởng mạnh mẽ và tự tin. Các chi bộ của những tổ chức triển khai cộng sản đã trực tiếp lãnh đạo những cuộc đấu tranh của quần chúng ở nhiều xí nghiệp, đồn điền. Từ tháng bốn/1929 đến tháng bốn/1930 có 43 cuộc bãi công của công nhân. Phong trào đã có sự phối hợp hành vi thống nhất Một trong những cuộc đấu tranh, Một trong những địa phương trong toàn nước.

Tuy nhiên, 3 tổ chức triển khai cộng sản lại hoạt động và sinh hoạt giải trí riêng rẽ, tranh giành ảnh hưởng lẫn nhau, không còn lợi cho cách mạng. Trong Báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản về trào lưu cách mạng ở An Nam, ngày 5/3/1930, Nguyễn Ái Quốc đã viết: “Khoảng tháng 5/1929, Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên họp hội nghị toàn quốc. Đại biểu Bắc Kỳ đề xuất kiến nghị tổ chức triển khai ngay một Đảng Cộng sản. Các đại biểu khác đề xuất kiến nghị sau này hãy tổ chức triển khai. Nhóm Bắc Kỳ bỏ hội nghị ra về và tổ chức triển khai một đảng (Đông Dương). Một số khác, tiếp theo này đã tổ chức triển khai một đảng khác (An Nam). Đó là mối bất hoà thứ nhất. Nhóm Bắc Kỳ tìm hết phương pháp để phá hoại Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên vì họ nhận định rằng: hội đó quá đông và thời cơ chủ nghĩa nên nó hoàn toàn có thể làm lu mờ ảnh hưởng và công tác thao tác của Đảng Cộng sản trong quần chúng. Nhóm An Nam ra sức giữ cho Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên tiếp tục hoạt động và sinh hoạt giải trí vì họ nhận định rằng: Hội hoàn toàn có thể tận dụng để tập họp tầng lớp trí thức và giai cấp tiểu tư sản. Đó là mối bất hoà thứ hai. Cả hai đều cố thống nhất nhau lại, nhưng càng nỗ lực bao nhiêu thì sẽ càng hiểu nhầm nhau bấy nhiêu và hố sâu ngăn cách ngày cũng rộng ra bấy nhiêu”(1)

Sự chia rẽ, mất đoàn kết đã làm phân tán sức mạnh chung của trào lưu, điều này nếu để lâu sẽ không còn còn lợi cho cách mạng. Yêu cầu của cách mạng Việt Nam thời gian hiện nay phải xây dựng ngay một Đảng Cộng sản duy nhất ở Việt Nam để tiếp tục đưa cách mạng tiến lên.

Nắm được tình hình của cách mạng Đông Dương, với vai trò là một tổ chức triển khai lãnh đạo trào lưu cộng sản và công nhân quốc tế, Quốc tế Cộng sản đã thông tư cho những người dân cộng sản ở Đông Dương về việc phải xây dựng ngay một Đảng Cộng sản. Thư gửi những người dân cộng sản Đông Dương ngày 27/10/1929, Quốc tế Cộng sản nêu rõ: “Nhiệm vụ quan trọng nhất của toàn bộ những người dân cộng sản Đông Dương là xây dựng một Đảng cách mạng có tính chất giai cấp của giai cấp vô sản, nghĩa là Đảng Cộng sản có tính chất quần chúng ở Đông Dương. Đảng đó chỉ có một và là tổ chức triển khai cộng sản duy nhất ở Đông Dương”(2).

Tài liệu nói trên của Quốc tế Cộng sản là một văn kiện chính trị rất quan trọng riêng với những người dân cộng sản Việt Nam lúc bấy giờ. Tuy nhiên, tài liệu này được bí mật gửi qua đường liên lạc của Đảng Cộng sản Pháp nên mãi đến tháng 2/1930 mới đến được Sài Gòn, chuyển cho Xứ ủy Nam Kỳ

Cuối năm 1929, Nguyễn Ái Quốc đang hoạt động và sinh hoạt giải trí tại Xiêm. Người vẫn thường xuyên theo dõi tình hình của cách mạng Việt Nam. Sau khi nhận được tin tức về sự việc chia rẽ của cách mạng Việt Nam, tuy nhiên chưa nhận được Chỉ thị của Quốc tế Cộng sản, tuy nhiên Nguyễn Ái Quốc đã dữ thế chủ động lên lối đi Trung Quốc, viết thư gửi những tổ chức triển khai cộng sản để bàn về yếu tố hợp nhất. Trong báo cáo gửi Quốc tế cộng sản ngày 18/2/1930, Nguyễn Ái Quốc viết: “tôi đi Trung Quốc, tới đó vào trong ngày 23/12. Sau đó, tôi triệu tập những đại biểu của 2 nhóm Đông Dương và An Nam, chúng tôi họp vào trong ngày 6/1… Các đại biểu trở về An Nam ngày 8/2”(3).

Nhận được thư triệu tập của Nguyễn Ái Quốc, những đại biểu của 2 tổ chức triển khai lập tức lên đường. Các đại biểu thường rất vui mừng vì nghĩ sẽ tiến hành gặp đồng chí Nguyễn Ái Quốc, người mà toàn bộ đã “biết từ lâu nhưng trước đó chưa từng gặp mặt… Từ lâu, chúng tôi vẫn ao ước có một người mà ai cũng phải thừa nhận là vô tư, là hiểu biết sâu rộng về kiểu cách mạng hơn nhiều chúng tôi, để nhận xét và giúp chúng tôi xử lý và xử lý mọi yếu tố phức tạp. Người đó đó đó là đồng chí Vương….Chúng tôi đến Hương Cảng vào dịp Tết Canh Ngọ”(4).

Như vậy, tuy nhiên chưa nhận được Chỉ thị của Quốc tế Cộng sản, tuy nhiên Nguyễn Ái Quốc bằng nhãn quan chính trị nhạy bén của tớ đã dữ thế chủ động triệu tập thành côngHội nghị hợp nhất những tổ chức triển khai cộng sản. Sự thành công xuất sắc này sẽ không còn phải chỉ xuất phát từ cái danh là người đại diện thay mặt thay mặt của Quốc tế Cộng sản, có quyền quyết định hành động mọi yếu tố của cách mạng Đông Dương mà còn xuất phát từ chính uy tín của tớ mình đồng chí Nguyễn Ái Quốc. Triệu tập thành cônghội nghị là thắng lợi bước đầu để Hội nghị hợp nhất được trình làng tốt đẹp.

Việc hợp nhất là yếu tố phức tạp, bởi lẽ những tổ chức triển khai cộng sản trước kia đã nhiều lần họp để hợp nhất nhưng đều không thành công xuất sắc. Các yếu tố như hợp nhất ra làm sao? tổ chức triển khai nào còn, tổ chức triển khai nào mất? tên Đảng là gì? Đường lối ra sao? đều là những yếu tố rất nhạy cảm mà bản thân những tổ chức triển khai cộng sản không thể xử lý và xử lý được. Hội nghị hợp nhất nên phải có người đủ cả tâm, tầm, trí chủ trì để lấy hội nghị đi đến thành công xuất sắc.

Thực tế làHội nghị hợp nhất đã trình làng rất sôi sục với việc tranh luận nóng giãy giữa cả hai nhóm đại biểu Đông Dương và An Nam. Theo đồng chí Nguyễn Thiệu- đại biểu của An Nam Cộng sản Đảng tham gia Hội nghị hợp nhất thìnhững ý kiến thứ nhất của toàn bộ hai nhóm “cũng chỉ luẩn quẩn ở đoạn muốn đưa đồng chí Vương đến chỗ là quan tòa phán quyết những đúng sai”(5)của mỗi bên. Khi bàn đến yếu tố hợp nhất thì cũng không bên nào chịu bên nào. Bên này thì nhận định rằng bên kiatổ chức quá phức tạp, bên kia lại bảo bên này tổ chức triển khai vô nguyên tắc, hẹp hòi. Ngay tên Đảng là gì rồi cũng xẩy ra sự không tương đương chính kiến, “những đại biểu nhóm Đông Dương đề xuất kiến nghị giữ lại tên thường gọi Đông Dương Cộng sản Đảng. Các đại biểu nhóm An Nam khước từ như vậy, nhận định rằng đó là tên thường gọi gọi của một nhóm cộng sản cũ rồi, tránh việc dùng lại làm gì”(6). Cuộc tranh luận giữa hai bên có những lúc nóng giãy tưởng như lại tan vỡ đến nơi.

Trước tình hình đó, đồng chí Nguyễn Ái Quốc, trên cương vị là người chủ trì Hội nghị, bằng tài trí và kinh nghiệm tay nghề hoạt động và sinh hoạt giải trí chính trị của tớ, Người đã khôn khéo tháo gỡ từng sự không tương đương, đưaHội nghị đi đến thành công xuất sắc.

Về yếu tố hợp nhất ra làm sao, đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã thẳng thắn chỉ ra những sai lầm không mong muốn, khuyết điểm của toàn bộ hai bên. Đồng chí nhận định rằng: “Thực ra nhóm nào thì cũng luôn có thể có cái đúng, cũng luôn có thể có cái sai, nhưng mục tiêu của cuộc họp này sẽ không còn phải là để chỉ trích lẫn nhau… mà mục tiêu duy nhất của cuộc họp này là hợp nhất…. Muốn thu hút hết thảy những người dân, những nhóm người tình nguyện chiến đấu cho chủ nghĩa cộng sản vào một trong những tổ chức triển khai cộng sản thống nhất thì giờ đây phải xây dựng một Đảng Cộng sản mới, theo như đúng đường lối, chủ trương của Quốc tế Cộng sản, có chính cương mới, điều lệ mới, sách lược mới”(7).

Về yếu tố tên Đảng, trước sự việc tranh luận nóng giãy giữa hai bên, đồng chí Nguyễn Ái Quốc lại từ tốn phân tích: “Đông Dương là tên thường gọi gọi chỉ những nước ở trên bán hòn đảo giữa Ấn Độ và Trung Quốc, như vậy gồm có Miến Điện, Xiêm La, Mã Lai, Miên, Lào và ba kỳ của nước toàn bộ chúng ta; cho nên vì thế thường người ta muốn chỉ Miên, Lào và nước toàn bộ chúng ta thì dùng tên thường gọi “Đông Dương thuộc Pháp” (Indochine Française); nhưng không còn ai dại gì mà dùng tên thường gọi “Đảng Cộng sản Đông Dương thuộc Pháp”. An Nam là tên thường gọi gọi người Trung Quốc vẫn quen dùng từ lâu để gọi việt nam; nhưng hiện tại riêng với những người Pháp và toàn thế giới, trên map, An Nam chỉ là Trung Kỳ. Rốt lại chỉ mang tên thường gọi Việt Nam là đúng hơn hết và thích hợp nhất. Đối với những người Trung Quốc, tên thường gọi Việt Nam cũng quen chẳng kém gì tên thường gọi An Nam; riêng với toàn thế giới thì từ từ người ta cũng quen. Nước ta hiện giờ đang bị bọn đế quốc chiếm cứ, nhân dân ta phải có nhiều hành vi quật khởi thì rồi người ta mới nghe biết tên tuổi. Cái tên “Đảng Cộng sản Việt Nam” không hề lẫn vào đâu được, mọi người sẽ không còn hề nghĩ đến một tổ chức triển khai cũ nào cả.”(8).

Đồng chí còn phân tích thêm: Dầu sao tên thường gọi Đảng vẫn không phải quan trọng số 1, mà quan trọng số 1 đó đó là đường lối, chủ trương, chủ trương và thành phần của Đảng. Nhưng vì rằng, mọi người dự cuộc họp đều tha thiết tìm cho Đảng một tên thường gọi thật thích hợp, nên sau ý kiến đưa ra của những đại biểu quốc tế, những đại biểu hãy tâm ý thêm xem có tìm ra một tên thường gọi nào tốt hơn không, và hôm sau sẽ tiếp tục bàn luận.

Có thể nói rằng, đồng chí Nguyễn Ái Quốc không riêng gì có đúng đắn khi để tên Đảng mà trong cả cách chủ trì Hội nghị của Người cũng rất tinh xảo, rất dân chủ. Người không lấy cái danh cấp trên là đại biểu của Quốc tế Cộng sản, cũng không lấy uy tín của người bề trên, tức là người thầy sáng lập ra Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên để quyết định hành động những yếu tố. Người chỉ phân tích, gợi ý, khiến cho những bên cùng thảo luận. Chính cách điều hành quản lý hội nghị của đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã góp thêm phần tạo ra sự thành công xuất sắc của Hội nghị hợp nhất. Sau ý kiến của đồng chí Nguyễn Ái Quốc, những đại biểu không còn ai còn ý kiến gì khác nữa. Tất cả đều nhất trí với đề xuất kiến nghị của Người.

Thống nhất về tên Đảng là một yếu tố quan trọng tuy nhiên cũng chưa quan trọng bằng việc thống nhất về đường lối chính trị của Đảng. Trong toàn cảnh cách mạng Việt Nam lúc bấy giờ, sự thống nhất về đường lối chính trị cấp thiết hơn sự thống nhất về tư tưởng và tổ chức triển khai. Hội nghị hợp nhất đã thống nhất thông quavà. Đặc biệt, nội dung củado đồng chí Nguyễn Ái Quốc soạn thảo được Hội nghị thông qua đã trở thànhđầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nội dung cơ bản của Cương lĩnh thứ nhất đã bao quát được những yếu tố kế hoạch và sách lược riêng với cách mạng Việt Nam. Cương lĩnh xác lập:của cách mạng Việt Nam là làm tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản. Nhiệm vụ cơ bản của tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng là đánh đổ đế quốc, phong kiến giành độc lập dân tộc bản địa và ruộng đất cho dân cày, sớm hình thành tư tưởng phân hóa giai cấp địa chủ phong kiến, triệu tập đánh đế quốc và Việt gian tay sai, giải phóng dân tộc bản địa., trên cơ sở lấy giai cấp công nhân và nông dân là lực lượng chính do giai cấp công nhân lãnh đạo, mở rộng đoàn kết với những giai cấp, những tầng lớp và toàn thể dân tộc bản địa.đó là sử dụng sức mạnh tổng hợp của quần chúng nhân dân để lật đổ ách thống trị của đế quốc, tay sai, lập nên chính phủ nước nhà cộng hòa., Cương lĩnh xác lập cách mạng Việt Nam là một bộ phận khăng khít của cách mạng toàn thế giới., Đảng Cộng sản Việt Nam là tác nhân quyết định hành động thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Cương lĩnh thứ nhất của Đảng tuy vắn tắt nhưng đã xác lập đúng đắn những yếu tố cơ bản về đường lối cách mạng Việt Nam. Cương lĩnh đã xử lý và xử lý thuần thục yếu tố dân tộc bản địa và giai cấp trên lập trường của giai cấp công nhân. Độc lập dân tộc bản địa và tự do là tư tưởng cốt lõi của Cương lĩnh này.

Điều đáng để ý quan tâm ở đoạn, trong nội dung bản Cương lĩnh chính trị thứ nhất có nhiều điểm khác lạ so với đường lối của Quốc tế Cộng sản lúc bấy giờ. Đó là yếu tố khác lạ trong xử lý và xử lý yếu tố dân tộc bản địa và giai cấp, chống đế quốc và chống phong kiến; Vấn đề nhìn nhận kĩ năng tham gia cách mạng của những giai cấp, tầng lớp khác ngoài công nhân và nông dân; Vấn đề về tên Đảng.

Nếu như Quốc tế Cộng sản đặt nặng yếu tố đấu tranh giai cấp, coi giai cấp tư sản và phong kiến nói chung đều là cừu địch của cách mạng, Đảng phải là đảng chung của 3 nước Đông Dương, tên Đảng phải là Đảng Cộng sản Đông Dương. Thì Nguyễn Ái Quốc lại nhận định rằng, ở Việt Nam, trách nhiệm giải phóng dân tộc bản địa phải được đặt lên số 1, cách mạng chỉ chủ trương đánh đổ bọn tư sản và phong kiến tay sai phản động, còn sót lại phải “rất là liên lạc với tiểu tư sản, trí thức, trung nông… để kéo họ về phe vô sản giai cấp”(9), trong cả đối phú nông, trung tiểu địa chủ và tư bản An Nam mà chưa rõ phản cách mạng thì cũng phải tận dụng, ít lâu mới làm cho họ đứng trung lập. Đối với yếu tố tên Đảng, Người tôn trọng quyền tự quyết của những dân tộc bản địa, vẫn giúp sức cách mạng Lào và Campuchia tuy nhiên chỉ chủ trương xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam.

Những sự khác lạ trên đây giữa Nguyễn Ái Quốc và Quốc tế Cộng sản xuất phát từ nhiều nguyên do rất khác nhau. Song điều đặc biệt quan trọng ở đoạn những tư tưởng của Người luôn là nhất quán trước, trong và sau Hội nghị hợp nhất, chứ không phải là vì Nguyễn Ái Quốc vì chưa nhận được Chỉ thị của Quốc tế Cộng sản mà có sự khác lạ trên. Nguyễn Ái Quốc là người đại diện thay mặt thay mặt của Quốc tế Cộng sản, Người không riêng gì có nắm vững đường lối của Quốc tế Cộng sản mà còn hiểu rất rõ ràng những trở ngại vất vả gặp phải khi những quyết định hành động của tớ khác lạ với đường lối của Quốc tế Cộng sản. Tuy nhiên, Nguyễn Ái Quốc vẫn chủ trương như vậy, bởi lẽ Người hiểu rằng những nội dung trên đều là những yếu tố có ý nghĩa quyết định hành động đến việc thành bại của cách mạng Việt Nam. Nguyễn Ái Quốc đồng ý sự phê phán thậm chí còn là kỷ luật của cấp trên, bởi riêng với Người “Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đó là toàn bộ những gì tôi biết, đó là toàn bộ những gì tôi hiểu”. Sau Hội nghị hợp nhất, “do sự hạn chế về nhận thức lý luận và thực tiễn cách mạng Việt Nam lúc bấy giờ, nên trong một số trong những văn kiện của Đảng đã có những ý kiến nhận xét không đúng về tư tưởng và hoạt động và sinh hoạt giải trí của đồng chí Nguyễn Ái Quốc. Thực tế lịch sử sau này đã đã cho toàn bộ chúng ta biết, những quan điểm của Nguyễn Ái Quốc là đúng đắn, những ý kiến phê phán Nguyễn Ái Quốc lúc ấy là sai lầm không mong muốn”(10).

Như vậy hoàn toàn có thể thấy rằng, vai trò của đồng chí Nguyễn Ái Quốc tại Hội nghị hợp nhất những tổ chức triển khai cộng sản xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam (6/1 đến 7/2/1930) là rất là to lớn. Hơn 90 năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đất việt nam đã đạt được thật nhiều những thành công xuất sắc to lớn.Đúng nhưTổng Bí thư, Chủ tịch nước Tổng Phú Trọng đã xác lập “Chưa bao giờ toàn bộ chúng ta đã có được cơ đồ, vị thế, tiềm lực và uy tín quốc tế như ngày này”. Chứng kiến sự tăng trưởng của giang sơn, toàn bộ chúng ta lại càng thấy được vai trò to lớn của Đảng, vai trò của yếu tố kiện Đảng Ra đời và công lao to lớn của của Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh tại Hội nghịhợp nhấtnày./.

__________________________

(1) Đảng Cộng sản Việt Nam:, Nxb.Chính trị vương quốc, H, 1998, t.2,tr.34-35.

(2) Đảng Cộng sản Việt Nam:,sđd, t.1,tr.614.

(3), (9) Hồ Chí Minh:, Nxb.Chính trị Quốc gia – Sự thật, H, 2011, t.3, tr.12-13, 3.

(4),(5), (6), (7), (8) Nguyễn Đức Tài, Võ Văn Bé, Đinh Thị Mỹ Vân:, Nxb.Chính trị vương quốc, H, 2022, tr.13, 134, 136,134-136, 137.

(10) Đảng Cộng sản Việt Nam:,Nxb, Chính trị vương quốc, H, 1999, t.4, tr.7

Lê Đức Thuận

Reply
2
0
Chia sẻ

Video Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 ?

You vừa Read nội dung bài viết Với Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Clip Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 tiên tiến và phát triển nhất

Chia Sẻ Link Tải Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 miễn phí

Người Hùng đang tìm một số trong những Share Link Cập nhật Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 Free.

Giải đáp vướng mắc về Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930

Nếu sau khi đọc nội dung bài viết Nội dung nào sau này không được thông qua tại Hội nghị xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam thời điểm đầu xuân mới 1930 vẫn chưa hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Admin lý giải và hướng dẫn lại nha
#Nội #dung #nào #sau #đây #không #được #thông #qua #tại #Hội #nghị #thành #lập #Đảng #Cộng #sản #Việt #Nam #đầu #năm